rén dào bǎi zhǒng qī chuàng
人道百種悽愴
zuì cǎn dàn shì kè yì xiāng
最慘淡是客異鄉
yè bàn dēng tóu àn shàng guān xiāng shū yì zhāng
夜半燈頭案上 觀鄉書一章
jī fān gōng míng zuò tǔ lì lì fēng bō yǔ dòng dàng
幾番功名作土 歷歷風波與動盪
jiǔ xǐng mèng duàn jiāng dōu lèi jù zǐ guī chàng
酒醒夢斷江都 淚俱子規唱
rén shuō wàn bān zuì yuǎn tú
人說萬般最遠途
gǔ chà shū zhōng shēng shēng cuī kè zhù
古剎疏鐘聲聲催客駐
jī diǎn yú huǒ cāng zhōng zhú yí yè yíng é wǔ
幾點漁火艙中燭 一夜螢蛾舞
zhōu jí yǐ dù bì shuǐ qīng zhǔ liào qiào chūn hán chǔ
舟楫已渡 碧水清渚料峭春寒處
gǔ dào biān páng bù lǎo de chuí yáng
古道邊旁不老的垂楊
kě céng jì dé yuǎn xíng de ér láng
可曾記得遠行的兒郎
nà shí tā fù zhù xíng náng xíng guò qīng xī xiǎo gǎng
那時他負著行囊 行過清溪小崗
tā qī pàn zhù shì wài de yuǎn fāng wàn shuǐ qiān shān què bù céng huí wàng
他期盼著世外的遠方 萬水千山卻不曾回望
huí wàng chūn gēng xì yǔ zhōng méng méng de gù xiāng
回望春耕細雨中 濛濛的故鄉
rén shuō wàn bān zuì yuǎn tú
人說萬般最遠途
kè guān xīn huā suì suì lián rén chǔ
客官新花歲歲憐人楚
jī pǐ shòu mǎ cóng xī nú tí shēng dā dā zhù
幾匹瘦馬從奚奴 蹄聲嗒嗒住
jiě jiāng sì gù xié yáng bó mù jìn xiāng qíng guān chǔ
解韁四顧 斜陽薄暮近鄉情關處
pá shàng shuāng qīn liǎng bìn shàng de shuāng
爬上雙親兩鬢上的霜
kě céng niàn guò yóu zǐ de qí wàng
可曾念過遊子的祈望
nà nián ā jiě yǐ zhù chuāng huán xiù zhù xīn jià shang
那年阿姐倚著窗 還繡著新嫁裳
ér jīn zhì zǐ pán shān qiě fú chuáng kě yǒu rén dài tā hé biān xún bàng
而今稚子蹣跚且扶床 可有人帶他河邊尋蚌
shí shàng qīng yuán shuǐ liú cháng chán chán de gù xiāng
石上清源水流長 潺潺的故鄉
shí jiē shàng yǐ shēng tái de cí táng
石階上已生苔的祠堂
kě céng yǒu bèi huàn shàng le xīn liáng
可曾有被換上了新梁
nà wū shàng qī xī de yàn tā mén fēi zǒu le mó
那屋上棲息的燕 它們飛走了麼
xī rì huáng fà chuí tiáo gòng huā jiǎ
昔日黃髮垂髫共花甲
wéi zuò táng qián qí jiā jù huà xián yán xì shuǎ huān xiào yí chà
圍坐堂前 齊家聚話 閒言戲耍 歡笑一剎
fēng liú yì qì dōu zuò bà jīn zūn bú huàn dāng shí cū niǎn chá
風流意氣都做罷 金樽不換當時粗捻茶
guī xiāng lù zuì qiān rén cháng liú dài wǒ zǒu wán bà
歸鄉路最牽人腸 留待我走完罷