zuò qǔ zhèng bīng bīng
作曲 鄭冰冰
hǎo yǔ zhī shí jié , dāng chūn nǎi fā shēng 。
好雨知時節,當春乃發生。
suí fēng qián rù yè , rùn wù xì wú shēng 。
隨風潛入夜,潤物細無聲。
yě jìng yún jù hēi , jiāng chuán huǒ dú míng 。
野徑雲俱黑,江船火獨明。
xiǎo kàn hóng shī chǔ , huā zhòng jǐn guān chéng 。
曉看紅溼處,花重錦官城。
hǎo yǔ sì hū huì tiāo xuǎn shí chén , jiàng lín zài wàn wù méng shēng zhī chūn 。
好雨似乎會挑選時辰,降臨在萬物萌生之春。
bàn suí hé fēng , qiāo qiāo jìn rù yè mù 。 xì xì mì mì , zī rùn dà dì wàn wù 。
伴隨和風,悄悄進入夜幕。細細密密,滋潤大地萬物。
nóng nóng wū yún , lóng zhào tián yě xiǎo lù , diǎn diǎn dēng huǒ , shǎn shuò jiāng shàng yú chuán 。
濃濃烏雲,籠罩田野小路,點點燈火,閃爍江上漁船。
míng zǎo zài kàn dài lù de xiān huā , chéng dū mǎn chéng bì jiāng fán huā shèng kāi 。
明早再看帶露的鮮花,成都滿城必將繁花盛開。
zhè shǒu shī xiě wū 761 nián ( shàng yuán èr nián ) chūn 。 dù fǔ zài jīng guò yí duàn shí jiàn de liú lí zhuǎn xǐ de shēng huó hòu , zhōng yīn shǎn xī hàn zāi ér lái dào sì chuān chéng dū dìng jū , kāi shǐ le zài shǔ zhōng de yí duàn jiào wéi ān dìng de shēng huó 。 zuò cǐ shī shí , tā yǐ zài chéng dū cǎo táng dìng jū liǎng nián 。 tā qīn zì gēng zuò , zhǒng cài yǎng huā , yǔ nóng mín jiāo wǎng , duì chūn yǔ zhī qíng hěn shēn , yīn ér xiě xià le zhè shǒu miáo xiě chūn yè jiàng yǔ 、 rùn zé wàn wù de měi jǐng shī zuò 。 ▲
這首詩寫於761年(上元二年)春。杜甫在經過一段時間的流離轉徙的生活後,終因陝西旱災而來到四川成都定居,開始了在蜀中的一段較為安定的生活。作此詩時,他已在成都草堂定居兩年。他親自耕作,種菜養花,與農民交往,對春雨之情很深,因而寫下了這首描寫春夜降雨、潤澤萬物的美景詩作。 ▲
zhè shì miáo huì chūn yè yǔ jǐng , biǎo xiàn xǐ yuè xīn qíng de míng zuò 。 yì kāi tóu jiù yòng yí gè “ hǎo ” zì zàn měi “ yǔ ”。 zài shēng huó lǐ ,“ hǎo ” cháng cháng bèi yòng lái zàn měi nà xiē zuò hǎo shì de rén 。 rú jīn yòng “ hǎo ” zàn měi yǔ , yǐ jīng huì huàn qǐ guān wū zuò hǎo shì de rén de lián xiǎng 。 jiē xià qù , jiù bǎ yǔ nǐ rén huà , shuō tā “ zhī shí jié ”, dǒng de mǎn zú kè guān xū yào 。 qí zhōng “ zhī ” zì yòng dé chuán shén , jiǎn zhí bǎ yǔ gěi xiě huó le 。 chūn tiān shì wàn wù méng yá shēng cháng de jì jié , zhèng xū yào xià yǔ , yǔ jiù xià qǐ lái le 。 tā de què hěn “ hǎo ”。
這是描繪春夜雨景,表現喜悅心情的名作。一開頭就用一個“好”字讚美“雨”。在生活裡,“好”常常被用來讚美那些做好事的人。如今用“好”讚美雨,已經會喚起關於做好事的人的聯想。接下去,就把雨擬人化,說它“知時節”,懂得滿足客觀需要。其中“知”字用得傳神,簡直把雨給寫活了。春天是萬物萌芽生長的季節,正需要下雨,雨就下起來了。它的確很“好”。
hàn lián xiě yǔ de “ fā shēng ”, jìn yí bù biǎo xiàn yǔ de “ hǎo ”, qí zhōng “ qián ”、“ rùn ”、“ xì ” děng zì shēng dòng dì xiě chū le yǔ “ hǎo ” de tè diǎn 。 yǔ zhī suǒ yǐ “ hǎo ”, hǎo jiù hǎo zài shì shí , hǎo zài “ rùn wù ”。 chūn tiān de yǔ , yì bān shì bàn suí zhù hé fēng xì yǔ dì zī rùn wàn wù de 。 rán ér yě yǒu lì wài 。 yǒu shí hòu , tā huì bàn suí zhù lěng fēng , shòu dào lěng kōng qì yǐng xiǎng yóu yǔ biàn chéng xuě 。 yǒu shí hòu , tā huì bàn suí zhù kuáng fēng , xià dé hěn xiōng bào 。 zhè shí de yǔ jǐn guǎn xià zài chūn tiān , dàn bú shì diǎn xíng de chūn yǔ , zhī huì sǔn wù ér bú huì “ rùn wù ”, zì rán bú huì shǐ rén “ xǐ ”, yě bù kě néng dé dào “ hǎo ” píng 。 suǒ yǐ , guāng yǒu shǒu lián de “ zhī shí jié ”, huán bù zú yǐ wán quán biǎo xiàn yǔ de “ hǎo ”。 děng dào dì èr lián xiě chū le diǎn xíng de chūn yǔ ── bàn suí zhù hé fēng de xì yǔ , nà gè “ hǎo ” zì cái luò shí le 。“ suí fēng qián rù yè , rùn wù xì wú shēng 。” zhè réng rán yòng de shì nǐ rén huà shǒu fǎ 。“ qián rù yè ” hé “ xì wú shēng ” xiāng pèi hé , bù jǐn biǎo míng nà yǔ shì bàn suí hé fēng ér lái de xì yǔ , ér qiě biǎo míng nà yǔ yǒu yì “ rùn wù ”, wú yì tǎo “ hǎo ”。 rú guǒ yǒu yì tǎo “ hǎo ”, tā jiù huì zài bái tiān lái , jiù huì zào yì diǎn shēng shì , ràng rén mén kàn dé jiàn , tīng dé qīng 。 wéi qí yǒu yì “ rùn wù ”, wú yì tǎo “ hǎo ”, tā cái xuǎn zé le yí gè bù fáng ài rén mén gōng zuò hé láo dòng de shí jiàn qiāo qiāo dì lái , zài rén mén hān shuì de yè wǎn wú shēng dì 、 xì xì dì xià 。
頷聯寫雨的“發生”,進一步表現雨的“好”,其中“潛”、“潤”、“細”等字生動地寫出了雨“好”的特點。雨之所以“好”,好就好在適時,好在“潤物”。春天的雨,一般是伴隨著和風細雨地滋潤萬物的。然而也有例外。有時候,它會伴隨著冷風,受到冷空氣影響由雨變成雪。有時候,它會伴隨著狂風,下得很兇暴。這時的雨儘管下在春天,但不是典型的春雨,只會損物而不會“潤物”,自然不會使人“喜”,也不可能得到“好”評。所以,光有首聯的“知時節”,還不足以完全表現雨的“好”。等到第二聯寫出了典型的春雨──伴隨著和風的細雨,那個“好”字才落實了。“隨風潛入夜,潤物細無聲。”這仍然用的是擬人化手法。“潛入夜”和“細無聲”相配合,不僅表明那雨是伴隨和風而來的細雨,而且表明那雨有意“潤物”,無意討“好”。如果有意討“好”,它就會在白天來,就會造一點聲勢,讓人們看得見,聽得清。惟其有意“潤物”,無意討“好”,它才選擇了一個不妨礙人們工作和勞動的時間悄悄地來,在人們酣睡的夜晚無聲地、細細地下。
yǔ zhè yàng “ hǎo ”, jiù xī wàng tā xià duō xià gòu , xià gè tōng xiāo 。 tǎng ruò zhī xià yí huì ér , jiù yún sàn tiān qíng , nà “ rùn wù ” jiù bù hěn chè dǐ 。 shī rén zhuā zhù zhè yì diǎn , xiě le jǐng lián 。 zài bú tài yīn chén de yè jiàn , xiǎo lù bǐ tián yě róng yì kàn dé jiàn , jiāng miàn yě bǐ àn shàng róng yì biàn dé qīng 。 rú jīn fàng yǎn sì wàng ,“ yě jìng yún jù hēi , jiāng chuán huǒ dú míng 。” zhǐ yǒu chuán shàng de dēng huǒ shì míng de 。 cǐ wài , lián jiāng miàn yě kàn bú jiàn , xiǎo lù yě biàn bù qīng , tiān kōng lǐ quán shì hēi chén chén de yún , dì shàng yě xiàng yún yí yàng hēi 。 kàn qǐ lái zhè yǔ zhǔn huì xià dào tiān liàng 。 zhè liǎng jù xiě chū le yè yǔ de měi lí jǐng xiàng ,“ hēi ” yǔ “ míng ” xiāng hù yìng chèn , bù jǐn diǎn míng liào yún hòu yǔ zú , ér qiě gěi rén yǐ qiáng liè de měi gǎn 。
雨這樣“好”,就希望它下多下夠,下個通宵。倘若只下一會兒,就雲散天晴,那“潤物”就不很徹底。詩人抓住這一點,寫了頸聯。在不太陰沉的夜間,小路比田野容易看得見,江面也比岸上容易辨得清。如今放眼四望,“野徑雲俱黑,江船火獨明。”只有船上的燈火是明的。此外,連江面也看不見,小路也辨不清,天空裡全是黑沉沉的雲,地上也像雲一樣黑。看起來這雨準會下到天亮。這兩句寫出了夜雨的美麗景象,“黑”與“明”相互映襯,不僅點明瞭雲厚雨足,而且給人以強烈的美感。
zài zé yùn shàng , shī rén yǐ yùn jiù qíng , tā xuǎn zé de " gēng " yùn , shì hòu bí yùn mǔ , qí fā yīn guò chéng jiào cháng , kè guān shàng tuō màn le zhěng shǒu shī hán yǒng de shí jiàn hé yǔ diào , zhè qià qià yí wū biǎo dá shī zhōng xǐ yuè ér bù chōng dòng 、 chún hòu ér bù bēn fàng de mián cháng xì nì de qíng gǎn
在擇韻上,詩人以韻就情,他選擇的"庚"韻,是後鼻韻母,其發音過程較長,客觀上拖慢了整首詩涵詠的時間和語調,這恰恰宜於表達詩中喜悅而不衝動、醇厚而不奔放的綿長細膩的情感
dù fǔ zhè shǒu wǔ yán lǜ shī shì tā zài chéng dū dì èr nián suǒ zuò de zhù míng shī piān zhī yī , lì lái wéi rén mén suǒ chuán sòng 。 dāng shí , shī rén zài qīn qī hé péng yǒu de bāng zhù xià , jiā shàng zì jǐ de kǔ xīn jīng yíng , tā yù jū de huàn huā cǎo táng jī běn jiàn chéng 。 jīng guò cháng qī diān pèi liú lí hé bǎo jīng yōu huàn de dù fǔ , shēng huó zǒng suàn zàn shí dé yǐ ān dìng , suǒ yǐ tā cái yǒu tǐng néng duì chéng dū zì rán jǐng wù jìn xíng shēn rù de guān chá hé xì zhì de zhuó mó , bìng zài cǐ jī chǔ shàng chuàng zuò le bù shǎo yín yǒng tā mén de shī piān 。《 chūn yè xǐ yǔ 》, jiù shì qí zhōng zuì tū chū de yì shǒu 。
杜甫這首五言律詩是他在成都第二年所作的著名詩篇之一,歷來為人們所傳誦。當時,詩人在親戚和朋友的幫助下,加上自己的苦心經營,他寓居的浣花草堂基本建成。經過長期顛沛流離和飽經憂患的杜甫,生活總算暫時得以安定,所以他才有町能對成都自然景物進行深入的觀察和細緻的琢磨,並在此基礎上創作了不少吟詠它們的詩篇。《春夜喜雨》,就是其中最突出的一首。
dì wǔ 、 liù liǎng jù shì jìn yí bù cóng “ shì jué ” shàng miáo huì yè yǔ jǐng sè 。“ yě jìng ” zhǐ tián yě jiàn de xiǎo lù , shì zhǐ dì shàng ;“ yún ” shì zhǐ tiān kōng 。 yóu wū wǎn shàng zhèng zài xià yǔ , suǒ yǐ nóng yún mì bù , qún xīng qián cáng , yuè sè wú guāng , tiān kōng hé dì shàng dōu shì yì tuán qī hēi , zhèng shuō míng yǔ yì zhèng nóng 。 ér yí piàn mò hēi de shì jiè lǐ , wéi yǒu jiāng biān chuán shàng fàng shè chū yí xiàn guāng máng , bìng qiě xiǎn dé gé wài míng liàng 。 zhè shì yì fú jí qí shēng dòng de yǔ zhōng yè jǐng tú 。 shī rén zài zhè lǐ suǒ yòng de “ jù ” zì hé “ dú ” zì , dōu shì wéi le tū chū zhè zhǒng jǐng xiàng 。 ér zài zhè zhǒng jǐng xiàng zhī zhōng , yě bāo hán le shī rén zì jǐ jīng xǐ de gǎn qíng 。
第五、六兩句是進一步從“視覺”上描繪夜雨景色。“野徑”指田野間的小路,是指地上;“雲”是指天空。由於晚上正在下雨,所以濃雲密佈,群星潛藏,月色無光,天空和地上都是一團漆黑,正說明雨意正濃。而一片墨黑的世界裡,唯有江邊船上放射出一線光芒,並且顯得格外明亮。這是一幅極其生動的雨中夜景圖。詩人在這裡所用的“俱”字和“獨”字,都是為了突出這種景象。而在這種景象之中,也包含了詩人自己驚喜的感情。
***********************************************************************************************************************************************
***********************************************************************************************************************************************
zhè shǒu shī miáo xiě xì nì 、 dòng rén 。 shī de qíng jié cóng gài kuò de xù shù dào xíng xiàng de miáo huì , yóu ěr wén dào mù dǔ , zì dāng wǎn dào cì chén , jié gòu jǐn yán 。 yòng cí jiǎng jiū 。 pō wéi nán xiě de yè yǔ jǐng sè , què xiě dé shí fēn yào yǎn tū chū , shǐ rén cóng zì lǐ xíng jiàn 。 hū xī dào yì gǔ lìng rén xǐ yuè de chūn tiān qì xī 。 zhè shǒu shī tí suī shì 《 chūn yè xǐ yǔ 》), dàn shì quán shī bú lù xǐ zì , què yòu shǐ zhōng chōng mǎn xǐ yì 。 xiǎn rán , shī rén zhè zhǒng gǎn qíng de chǎn shēng jué bú shì chū wū yì shí de chōng dòng , ér yǒu qí xiàn shí jī chǔ 。 jù shǐ shū jì zài , zài tā xiě zuò cǐ shī de qián yì nián , jīng jī yí dài jiù yǒu yán zhòng zāi huāng ,“ mǐ dòu zhì qī qiān qián , rén xiāng shí ”(《 zī zhì tōng jiàn · táng jì 》)。 yīn cǐ , dù fǔ yì tīng dào yǔ shēng , jiù gǎn dào wú xiàn xǐ yuè , zhè xǐ yuè qià hǎo fǎn yìng le shī rén guān xīn rén mín jí kǔ de chóng gāo de sī xiǎng gǎn qíng 。 ▲
這首詩描寫細膩、動人。詩的情節從概括的敘述到形象的描繪,由耳聞到目睹,自當晚到次晨,結構謹嚴。用詞講究。頗為難寫的夜雨景色,卻寫得十分耀眼突出,使人從字裡行間。呼吸到一股令人喜悅的春天氣息。這首詩題雖是《春夜喜雨》),但是全詩不露喜字,卻又始終充滿喜意。顯然,詩人這種感情的產生絕不是出於一時的衝動,而有其現實基礎。據史書記載,在他寫作此詩的前一年,京畿一帶就有嚴重災荒,“米鬥至七千錢,人相食”(《資治通鑑·唐紀》)。因此,杜甫一聽到雨聲,就感到無限喜悅,這喜悅恰好反映了詩人關心人民疾苦的崇高的思想感情。 ▲