suì yuè wú shēng rǎn bái le shào nián tóu 。
歲月無聲染白了少年頭。
huí shǒu yí shì , shí nián yí mèng fù dōng liú 。
回首一世,十年一夢付東流。
nǐ wǒ zhī jiàn gé zhù shēng sǐ de hóng gōu 。
你我之間隔著生死的鴻溝。
bù gǎn chù pèng , pà shì xīn shì yòu nán shōu 。
不敢觸碰,怕是心事又難收。
qiān lǐ zhī wài nà yí zuò gū qiū 。
千里之外那一座孤丘。
fēng chuī guī shuí lái tīng wǒ de wèn hòu 。
風吹歸誰來聽我的問候。
ruò jīn rì néng chóng féng ,
若今日能重逢,
tā yě rèn bù chū wǒ mó yàng 。
她也認不出我模樣。
zhè yí lù fēng chén pú pú ,
這一路風塵僕僕,
shāng bìng yī rán shēng qiū shuāng 。
傷病依然生秋霜。
wú yán de cāng sāng kè zài méi zhōng yāng 。
無言的滄桑刻在眉中央。
huì bu huì zhǐ bú zhù dì xīn shāng 。
會不會止不住地心傷。
shí nián shēng sǐ liǎng máng máng , wú chǔ huà qī liáng 。
十年生死兩茫茫,無處話淒涼。
qiān lǐ gū fān dú shǒu zhù nà yí piàn yuè guāng 。
千里孤帆獨守著那一片月光。
zòng shǐ xiāng féng yīng bù shí , chuī mǎn miàn bīng rú shuāng 。
縱使相逢應不識,吹滿面冰如霜。
zhè duàn cháng de sī niàn , jiào rén cùn duàn róu cháng 。
這斷腸的思念,教人寸斷柔腸。
zuó yè yòu mèng , hū rán huí dào le gù xiāng 。
昨夜又夢,忽然回到了故鄉。
xiǎo qún chuāng chǎng kāi , yìng zhù nǐ de hóng zhuāng 。
小裙窗敞開,映著你的紅妝。
nǐ duì zhù jìng zǐ shū zhuāng , yì rú dāng nián de mó yàng 。
你對著鏡子梳妝,一如當年的模樣。
xiāng duì mò mò wú yán , wéi yǒu lèi liú qiān háng 。
相對默默無言,唯有淚流千行。
xǐng lái shí chuāng wài yuè sè wēi liáng 。
醒來時窗外月色微涼。
cái zhī shì lèi shuǐ shī le yǎn kuàng 。
才知是淚水溼了眼眶。
shí nián shēng sǐ liǎng máng máng , wú chǔ huà qī liáng 。
十年生死兩茫茫,無處話淒涼。
qiān lǐ gū fān dú shǒu zhù nà yí piàn yuè guāng 。
千里孤帆獨守著那一片月光。
zòng shǐ xiāng féng yīng bù shí , chuī mǎn miàn bīng rú shuāng 。
縱使相逢應不識,吹滿面冰如霜。
zhè duàn cháng de sī niàn , jiào rén cùn duàn róu cháng 。
這斷腸的思念,教人寸斷柔腸。
liǎo dé niàn niàn cháng duàn chǔ , míng yuè yě duàn sòng gǎng 。
了得念念長斷處,明月也斷送崗。
nà qīng lěng de yuè guāng , zhào zhù nǐ dú mián de shǒu wàng 。
那清冷的月光,照著你獨眠的守望。
zhè yì shēng tài màn cháng , què nán wàng nǐ zuì chū de mó yàng 。
這一生太漫長,卻難忘你最初的模樣。
suì yuè yōu yōu , zhǐ yǒu ài wèi biàn yàng 。
歲月悠悠,只有愛未變樣。
shí nián shēng sǐ liǎng máng máng , wú chǔ huà qī liáng 。
十年生死兩茫茫,無處話淒涼。
qiān lǐ gū fān dú shǒu zhù nà yí piàn yuè guāng 。
千里孤帆獨守著那一片月光。
zòng shǐ xiāng féng yīng bù shí , chuī mǎn miàn bīng rú shuāng 。
縱使相逢應不識,吹滿面冰如霜。
zhè duàn cháng de sī niàn , zěn néng qīng yì qù wàng 。
這斷腸的思念,怎能輕易去忘。
míng yuè yě duàn sòng gǎng 。
明月也斷送崗。
mèng xǐng hòu yòu shì yí dì qīng shuāng 。
夢醒後又是一地清霜。
wéi yǒu lèi qiān háng 。 wéi yǒu nǐ zài xīn shàng 。
唯有淚千行。唯有你在心上。