fēng chuān guò kè zhàn huā sàn luò jiǔ fāng
風穿過客棧 花散落酒坊
shuí zài bēi zhōng kuī tàn wèi jiě de yí hàn
誰在杯中窺探 未解的遺憾
qīng yáo shǒu zhōng shàn jiǔ lìng zhī xíng le yí bàn
輕搖手中扇 酒令只行了一半
jiè mǎn fù chóu chàng dú zuì le yì chǎng
借滿腹惆悵 獨醉了一場
xī xíng de xiāng náng rào le jīng tǒng qiān zhuǎn
西行的香囊 繞了經筒千轉
nà yì lǚ fà xiāng huán zài zhǐ jiān tōu cáng
那一縷髮香 還在指尖偷藏
suì yuè lǐ qín shēng liú tǎng wēn róu yóu zài ěr pàn
歲月裡琴聲流淌 溫柔猶在耳畔
yī rén yì shēn qīng shān dú hóng le yǎn kuàng
伊人一身青衫 獨紅了眼眶
liú shā kuáng luàn mó liàng le tuó líng shēng xiǎng
流沙狂亂 磨亮了駝鈴聲響
tīng bú jiàn sī chóu qīng tàn hé shí huí cháng ān
聽不見絲綢輕嘆 何時回長安
tiān dì cāng máng qīng xiào rén shēn shì wēi hán
天地蒼茫 輕笑人身世微寒
shuí wéi nǐ chēng zhù sǎn zhē zhù mìng yùn de wú cháng
誰為你撐著傘 遮住命運的無常
yè guāng yōu yōu lán xiǎo xīn tuī kāi chuāng
夜光幽幽藍 小心推開窗
pà bèi yuè sè dòng jiāng rǎn jìn le cāng sāng
怕被月色凍僵 染盡了滄桑
tiān xià de jiāng shān tiān xià rén shuō le bú suàn
天下的江山 天下人說了不算
yí bù yì pán shān yí xiào yì shī xíng
一步一蹣跚 一笑一詩行
xiāng sī mò xiāng wàng bú guò bàn shì bēi huān
相思莫相忘 不過半世悲歡
děng qiū shuǐ wàng chuān mǎn liǎn chá sè fēng shuāng
等秋水望穿 滿臉茶色風霜
láng yān sì qǐ de chéng qiáng duō shǎo qī lí zǐ sàn
狼煙四起的城牆 多少妻離子散
shào nián xiāo shòu mó yàng dàn jiàn dà shēng chàng
少年消瘦模樣 彈劍大聲唱
piān wéi nǐ chēng zhù sǎn zhē zhù mìng yùn de wú cháng
偏為你撐著傘 遮住命運的無常
táng zhēn guān bā nián , tǔ bō guó wáng sōng zàn qián bù qiǎn shǐ dà táng , tí chū yào qǔ yí wèi táng cháo gōng zhǔ , zāo dào táng tài zōng jù jué 。
唐貞觀八年,吐蕃國王松贊乾布遣使大唐,提出要娶一位唐朝公主,遭到唐太宗拒絕。
zhēn guān shí èr nián , sōng zàn qián bù chū bīng zhí bī táng cháo sōng zhōu , yáng yán ruò bù hé qīn , biàn dà jǔ rù qīn 。
貞觀十二年,松贊乾布出兵直逼唐朝松洲,揚言若不和親,便大舉入侵。
shuāng fāng zài biān jiè fā shēng yì chǎng zhàn zhēng , yǐ tǔ bō shī bài gào zhōng 。
雙方在邊界發生一場戰爭,以吐蕃失敗告終。
suí hòu , sōng zàn qián bù pài shǐ zhě xiè zuì qiú hé , wū shì shuāng fāng jié hǎo 。
隨後,松贊乾布派使者謝罪求和,於是雙方結好。
táng tài zōng cóng yuǎn fáng zōng shì zhōng tiāo xuǎn yì nǚ , fēng wén chéng gōng zhǔ , jià gěi sōng zàn qián bù 。
唐太宗從遠房宗室中挑選一女,封文成公主,嫁給松贊乾布。
zhēn guān shí wǔ nián , hé qīn duì wǔ xié dà liàng líng luó chóu duàn 、 zhēn bǎo yù shí 、 fó xiàng jīng juàn 、
貞觀十五年,和親隊伍攜大量綾羅綢緞、珍寶玉石、佛像經卷、
yíng zào gōng jì 、 yī xué lùn zhù 、 gǔ wù zhǒng zǐ děng , yì háng cóng cháng ān chū fā , tú jīng xī níng , fān rì yuè shān , cháng tú bá shè zhōng dá lā sà 。
營造工技、醫學論著、穀物種子等,一行從長安出發,途經西寧,翻日月山,長途跋涉終達拉薩。
máng máng dà mò , huáng shā màn tiān , diān bò yí lù fēng chén pú pú , bù jīn ràng rén gǎn kǎi , hé shí cái néng huí qù gù xiāng , huí dào cháng ān ?
茫茫大漠,黃沙漫天,顛簸一路風塵僕僕,不禁讓人感慨,何時才能回去故鄉,回到長安?
rú guǒ shuō , měi gè dú zài yì xiāng de guò kè , xīn zhōng dū diàn niàn zhù yí gè gù xiāng ;
如果說,每個獨在異鄉的過客,心中都惦念著一個故鄉;
nà mó , měi gè zhōng ài zhōng guó fēng gē qǔ de nǐ / wǒ / tā / tā , xīn zhōng biàn cáng zhù yí zuò cháng ān 。
那麼,每個衷愛中國風歌曲的你/我/他/她,心中便藏著一座長安。