( èr huáng sǎn bǎn )
(二黃散板)
jiàn sǎo niáng zhī kū dé lèi rú yǔ jiàng
見嫂娘只哭得淚如雨降
zòng rán shì tiě miàn rén yě yào xīn shāng
縱然是鐵麵人也要心傷
quàn sǎo niáng xī léi tíng nǐ cóng kuān zhù xiǎng
勸嫂娘息雷霆 你從寬著想
bāo zhěng ( bái ) xiào jīn cì hou
包拯 (白)孝巾伺候
wáng cháo ( bái ) shì
王朝(白)是
bāo zhěng ( bái ) sǎo niáng ya
包拯(白)嫂娘呀
( èr huáng pèng bǎn )
(二黃碰板)
quàn sǎo niáng xiū liú lèi nǐ miǎn bēi shāng
勸嫂娘 休流淚 你免悲傷
yǎng lǎo sòng zhōng dì chéng dāng
養老送終弟承當
bǎi nián zhī hòu dì jiù shì dài xiào ér láng
百年之後 弟就是戴孝兒郎
( èr huáng sǎn bǎn )
(二黃散板)
jīn rì shì wàng sǎo niáng jiāng dì kuān fàng
今日事望嫂娘將弟寬放
wǒ huán yào qù chén zhōu zhèn jì zāi huāng
我還要去陳州賑濟災荒
( bái ) a sǎo niáng kuān shù xiǎo dì ba
(白)啊 嫂娘 寬恕小弟吧
wú miào zhēn ( èr huáng sǎn bǎn )
吳妙貞(二黃散板)
xiǎo bāo zhěng tā bǎ nà péi qíng de huà jiǎng
小包拯他把那賠情的話講
jù jù huà gǎn fèi fǔ dòng rén xīn cháng
句句話感肺腑動人心腸
wéi lí mín bú xùn sī zhōng liáng bǎng yàng
為黎民不徇私忠良榜樣
wàn bù gāi zé guài tā wǒ huǐ hèn fēi cháng
萬不該責怪他我悔恨非常
jiào wáng cháo nǐ yǔ wǒ jiāng jiǔ zhēn shàng
叫王朝你與我將酒斟上
biǎo yi biǎo wéi sǎo wǒ zhè yí piàn xīn cháng
表一表為嫂我這一片心腸
( èr huáng yuán bǎn )
(二黃原板)
àn zhǐ yì qù chén zhōu qù bǎ liáng fàng
按旨意去陳州去把糧放
xiū bǎ wǒ wú miào zhēn guà zài xīn páng
休把我吳妙貞掛在心旁
yǐn bà le bēi zhōng jiǔ qǐ shēn qián wǎng
飲罷了杯中酒起身前往
wéi bǎi xìng gōng fèi sī lǐ suǒ yīng dāng
為百姓公廢私理所應當
bāo zhěng ( bái ) hǎo sǎo niáng
包拯(白)好嫂娘
sǎo niáng qīn tā bǎ nà zhēn qíng huà jiǎng
嫂孃親她把那真情話講
fèi fǔ yán gǎn tiān dì dàng qì huí cháng
肺腑言感天地蕩氣迴腸
míng shì fēi zhǔ zhèng yì xián liáng gāo shàng
明是非主正義賢良高尚
quàn bāo zhěng ài lí mín yǒng zuò zhōng liáng
勸包拯愛黎民永做忠良
shēn shī lǐ xiè sǎo niáng ēn gāo yì guǎng
深施禮謝嫂娘恩高義廣
xiǎo dì wǒ fàng liáng huí
小弟我放糧回
wǒ xiào jìng sǎo niáng
我孝敬嫂娘