diē diē bù téng niáng bú ài bào qù xiàng kǒu mài
爹爹不疼娘不愛 抱去巷口賣
jīn dǐng yù guān shào nián lái jiě xià yāo jiàn dài
金頂玉冠少年來 解下腰間袋
gēn le gōng zǐ bǎ zhái huí wéi nú xì xiǎo bì bei
跟了公子把宅回 為奴戲小婢bei
bú jìn chái fáng bú diào lèi shì yào shǒu jiā guī
不進柴房不掉淚 誓要守家規
zhū guī yù jǔ shǒu jiǎo zì xiāng qī
珠規玉矩 手腳自相欺
ruǎn zhàng zhù shēn fǔ yǎng xiǎng cháng jì
軟杖著身 俯仰想長計
wū yī zǐ dì shuí chéng qì àn xiǎng náng zhōng jì
烏衣子弟誰成器 暗想囊中計
zhuā guāi nòng qiào tǎo huān xǐ zài chū xīn zhōng qì
抓乖弄俏討歡喜 再出心中氣
dī méi shùn yì àn jù jiā zhōng yì
低眉順意 暗聚家中役
cháng dèng shàng lì kǒu ruò xuán hé qì
長凳上立 口若懸河泣
wú rén cǎi lǐ hǎo sāng qì xì tàn gè zhōng yīn
無人踩理好喪氣 細探箇中因
jiē dào gōng zǐ hǎo rén pǐn zāi zāng zāo bào yīng
皆道公子好人品 栽贓遭報應
zhái zhōng jiǔ chǔ cái qīng chǔ yù miàn shào nián láng
宅中久處才清楚 玉面少年郎
zhī lán yù shù zhān xīn lù zuì yù yě tóng xiǎng
芝蘭玉樹沾心露 醉玉也同享
yǐ ěr dài mù xīn zhōng fù shì zhǔ nuǎn xīn fáng
以耳代目心中腹 侍主暖心房
shuí yào gǎn bǎ yé qīng fù shū fú nǐ xiū xiǎng
誰要敢把爺輕負 舒服你休想
gōng zǐ tiē shēn shì yì shǒu lái bǎ chí
公子貼身事 一手來把持
shuí lái fú shì qū qū dōu bù yī
誰來服侍 區區都不依
fàng yǎn wàng què jiā zhōng dīng xīn yǒu xiǎo yé xì ?
放眼望卻家中丁 心有小爺細?
gōng zǐ shēng qì wǒ bú qì xiào miàn chūn fēng yī
公子生氣我不氣 笑面春風依
lǎo yé fū rén xǐ zhāo qù dǎ shǎng jīn
老爺夫人喜 招去打賞金
chuí shǒu cháng lì cǐ jiē běn fèn shì
垂首長立 此皆本分事
huàn dé xīn xǐ zhí shǒu qì qiān zuò zhōng shēn qì
換得欣喜執手泣 籤作終身契
méi mù níng gù hán shuāng qǐ zài cì zhāo jiā dīng !
眉目凝固寒霜起 再次招家丁!