cái guò le mǎo shí sān kè shuì yì bàn jīn bā liǎng zhòng
才過了卯時三刻 睡意半斤八兩重
yuè guāng qì shì xiōng xiōng dīng zhù wǒ qín xué liàn gè gōng
月光氣勢洶洶盯著我勤學練個功
shī fù tā lǎo rén jiā jiè chǐ ná zài shǒu zhōng
師傅他老人家 戒尺拿在手中
yí huì ér ài shēng tàn qì guò yí huì ér yòu shēng rú hóng zhōng
一會兒唉聲嘆氣過一會兒又聲如洪鐘
shòu xiǎo shī dì de sǒng yǒng bái jiǔ dài chá hē liǎng zhōng
受小師弟的慫恿白酒代茶喝兩盅
jiè cǐ diào xì le shī xiōng ěr hòu chā duǒ hǎi táng hóng
藉此調戲了師兄耳後插朵海棠紅
shī niáng de hǎo shǒu yì bǐ lào dāo gèng guǎn yòng
師孃的好手藝比嘮叨更管用
zuò yì wǎn rǔ lào dòng yì qiāng ér kōng
做一碗乳酪凍 一搶而空
tái shàng de yì fēn zhōng tái xià yào shí nián gōng
臺上的一分鐘 臺下要十年功
chàng niàn zuò dǎ shí bā bān wǔ yì yàng yàng dōu jīng tōng
唱唸做打 十八般武藝樣樣都精通
rén lái rén wǎng shì yí zhèn fēng chuī tái shàng tái xià yì chǎng mèng
人來人往是一陣風吹臺上臺下一場夢
yǎn jiǎo méi shāo dài dòng qíng shēn yì zhòng
眼角眉梢帶動 情深意重
chàng dào rén qù lóu kōng yě réng yào qì shì rú hóng
唱到人去樓空也仍要氣勢如虹
zhè yì shēng de bēi xǐ dēng chǎng cóng róng
這一生的悲喜 登場從容
bù zhī xiǎn zǔ hé zhōu gōng shuí gèng chī mí yì chǎng mèng
不知顯祖和周公誰更痴迷一場夢
yě xū hú dié huì gèng dǒng wǒ zài xì lǐ rén lái fēng
也許蝴蝶會更懂我在戲裡人來瘋
yī shang xiāng jīn xiù yín miàn pǔ miáo lǜ gōu hóng
衣裳鑲金繡銀 面譜描綠勾紅
chàng shàng yì qǔ mìng yùn céng chū bù qióng
唱上一曲命運層出不窮
shī dì zuò le shī xiōng shī fù chéng lǎo wán tóng
師弟做了師兄 師傅成老頑童
shī niáng yòu zhǒng le jī cóng lí huā yào liú zhù chūn fēng
師孃又種了幾叢梨花要留住春風
dāng hán lái yǔ shǔ wǎng jiāo fēng wǒ hé shào nián de wǒ chóng féng
當寒來與暑往交鋒我和少年的我重逢
gù rén gù dì mèng zhōng mèng rú jiù miàn róng
故人故地夢中夢 如舊面容
wǎng shì lì lì zài mù rú yī cǎo yí mù kū róng
往事歷歷在目如一草一木枯榮
zhè yì shēng de xīn dòng yǒu shǐ yǒu zhōng
這一生的心動 有始有終
chén cí jiù jù dōu fěng sòng yù zhì dì yǒu shēng yù dòng róng
陳詞舊句都諷誦愈擲地有聲愈動容
suì yuè xíng sè kǒng zǒng diāo liáng huà dòng
歲月形色倥傯 雕樑畫棟
cóng wú míng zhī bèi dào zuì zhōng zuò xià wàn qiān rén yí zhòng
從無名之輩到最終座下萬千人一眾
wéi zhè xiá lù xiāng féng shēn jū yì gōng
為這狹路相逢 深鞠一躬