yòu hé bì zài qiān guà
又何必再牽掛
zuì hòu huán shì qī rù le zhè wǎn chá
最後還是沏入了這碗茶
céng jīng fēng xuě xiāng gù wú huà
曾經風雪 相顧無話
zhú shuǐ liú qù dào tiān yá
逐水流去到天涯
yuàn bié lí de gē chàng yí cì jiù bà
願別離的歌唱一次就罷
qīng sī chéng xuě dàn zhǐ yí chà
青絲成雪 彈指一剎
yān liǔ dié huà bái lù pēng chá
煙柳疊畫 白露烹茶
xiāng féng yǐ shì kè bù zhī rù shuí jiā
相逢已是客 不知入誰家
qiě yǔ xīn chén pēng yì wǎn qīng chá
且與新塵烹一碗清茶
xīn chén bàn wǒ dào bái fà
新塵伴我到白髮
xié shǒu bìng jiān kàn tiān dì hào dà
攜手並肩看天地浩大
yáng biān liú xīng sà tà
揚鞭流星颯沓
tà jiāng pò làng dà mò yáng shā
踏江破浪 大漠揚沙
qián chén wǎng shì jiù fàng xià bié qiān guà
前塵往事 就放下別牽掛
qiě yǔ xīn chén pēng yì wǎn qīng chá
且與新塵烹一碗清茶
xīn chén bàn wǒ dào bái fà
新塵伴我到白髮
dài lái rì wǒ děng gāo gē zòng mǎ
待來日我等高歌縱馬
huī jiàn yī jiù chēng xiá
揮劍依舊稱俠
méi yǔ qīng wù zhōu bó huā xià
梅雨輕霧 舟泊花下
yǔ xuě fēng shuāng jiē pāo xià jiē suí tā
雨雪風霜 皆拋下皆隨他
hēi bái gōu hè shān hé gòng móu
黑白溝壑 山河共謀
yān xiāo yún sàn mò rán qīng zhòu
煙消雲散 驀然清晝
zuó xī shì yǐ xiū mò xiāng wèn ān fǒu
昨夕事已休 莫相問安否
qiě jìng gù tǔ zhè yì hú liè jiǔ
且敬故土這一壺烈酒
gù tǔ yǔ wǒ wú yuàn yóu
故土與我無怨尤
chén xiāng rǎn tòu fēng lái chuī xù liǔ
塵香染透風來吹絮柳
yì qì zì zài xiōng kǒu
義氣自在胸口
zhào lín qīng jiāng hǎo jǐng nán liú
棹臨清江 好景難留
yè lái kōng mèng huà jiù yǒu shù fēng liú
夜來空夢 話舊友數風流
qiě jìng gù tǔ zhè yì hú liè jiǔ
且敬故土這一壺烈酒
gù tǔ yǔ wǒ wú yuàn yóu
故土與我無怨尤
wàng tā rì zài lín jiù dì zhòng yóu
望他日再臨舊地重遊
wǒ sī zài wǒ xīn tóu
我思在我心頭
ēn yuàn qíng chóu zhì cǐ ér xiū
恩怨情仇 至此而休
shān gāo lù yuǎn rèn shuǐ dōng qù liú
山高路遠 任水東去流