wǎ lì shēng chū de huā duǒ
瓦礫生出的花朵
bèi huǒ tūn méi lái bù jí diāo luò
被火吞沒 來不及凋落
qīn shí de cāng qióng lún kuò
侵蝕的蒼穹輪廓
xiù jì bān bó cáng nì qǐ qún xīng xiàn suǒ
鏽跡斑駁 藏匿起群星線索
qiè xǐ wū jì mò rén jiàn
竊喜於寂寞人間
shàng yǒu yì shé wēn nuǎn kě liú liàn
尚有一舌溫暖可留戀
zuì pà shì mèng dào huá zhī chūn mǎn
最怕是夢到華枝春滿
ái bú guò cháng yè gèng lòu nán mián
捱不過長夜更漏難眠
zòng xián liáng bù zhēng
縱賢良不爭
wū shì yì wǎn xuè lěng
於世一碗血冷
bà sì jǐn qián chéng
罷似錦前程
bù rú nǐ chàng wǒ hēng
不如你唱我哼
luàn xuán huáng shí xù
亂玄黃時序
wǒ yào nǐ gòng wǒ qí tán guài qù
我要你共我奇談怪趣
dài chūn qiū xīng cán
待春秋興殘
wǒ yào tā mén mò yán wàng duàn
我要他們莫言妄斷
ràng shī xíng sù huí gèn gǔ de yuè guāng
讓詩行 溯回亙古的月光
yìng chūn jiāng cháo luò yòu cháo zhǎng
映春江 潮落又潮漲
shì shàng wěi wěi tóng guǎn qīng qīng zǐ pèi
世上煒煒彤管青青子佩
qiān nián qián suǒ jì wéi shuí
千年前所寄為誰
dōng mén bái yú shù xià
東門白榆樹下
pó suō zhù nǎ yí shùn fāng fēi
婆娑著哪一瞬芳菲
qiān qiū wàn lài zhōng , nǐ piān rán lüè guò jīng zhé
千秋萬籟中,你翩然掠過驚蟄
chén mái jìn xū kōng xiàng jué chǔ shuāng xuě zhēn zhuó
沉埋進虛空向絕處霜雪斟酌
ér hòu xuě làng qiāo bō , zhěn mián bèi ké
而後雪浪敲缽,枕眠貝殼
tīng yú rén mèng piāo bó
聽漁人夢漂泊
zhī yīn nǐ yí mèng wú jìn tóu
只因你一夢無盡頭
shān dòng duō shǎo rén jiàn āi chóu
煽動多少人間哀愁
shì nǐ yī xiù jiàn , yí piàn yún , diē rù chén āi
是你衣袖間,一片雲,跌入塵埃
shì wǒ yì shēng , huàn yí cì liú bái
是我一生,換一次留白
rèn shuí chī chī yǎn zhōng , wéi yōng liàn rén rù huái
任誰痴痴眼中,為擁戀人入懷
fàng sì dào zhī shèng mèng , de yú hái
放肆到只剩夢,的餘骸
ruò fēi hǎi kū shí làn xiāng kàn liǎng xiāng yàn ,
若非海枯石爛相看兩相厭,
zěn yòu huì ruò shuǐ zhǎng sāng tián 。
怎又會弱水漲桑田。
yǐ wéi xián ní guī lái jiù táng qián ,
以為銜泥歸來舊堂前,
shì wǒ sì céng xiāng shí de nà yí miàn ;
是我似曾相識的那一面;
yǐ wéi jī xuě chéng chuān yǒu gū hóng bù zhī pí juàn ,
以為積雪成川有孤鴻不知疲倦,
yìn xià nǐ suì yuè de zú jiān 。
印下你歲月的足尖。
wū wàn rén zhōng wàn xìng dé yǐ xiāng féng
於萬人中萬幸得以相逢
chà nà jiàn chè jìng míng tōng
剎那間澈淨明通
chéng wéi wǒ suǒ xiàng pī mǐ de yǒng qì hé huáng kǒng
成為我所向披靡的勇氣和惶恐
liè shān hǎi duò cāng qióng
裂山海 墮蒼穹
ài ruò zhí jù yíng fēng
愛若執炬迎風
zhū bān zī wèi jiē zài qí zhōng
諸般滋味皆在其中
sháo huá wǎn zhuǎn yín sòng
韶華宛轉吟誦
cāng liáng de guāng róng
蒼涼的光榮
jí jǐng diāo nián shēn qíng nán gòng
急景凋年深情難共
jìng yù zhǎn qù qīng zhuó fēn míng de jīng wèi
竟欲斬去清濁分明的涇渭
guān bǎi chuān yāng yāng guàn hé
觀百川泱泱灌河
mù tiān xí dì wū juān juān háo mò
幕天席地於涓涓毫末
wǒ shì sú shì yǎn zhōng de guài ,
我是俗世 眼中的怪,
hé bì yào nǐ xīng xīng zuò tài 。
何必要你惺惺作態。
hē bēi wēi de dú yào , yǐn zhèn zhǐ kě yì miǎo ,
喝卑微的毒藥,飲鴆止渴一秒,
gān zhī rú yí tà suì jiāo ào 。
甘之如飴踏碎驕傲。
bǎ quán shì jiè diān dǎo , zhōng qíng de xì zì yǎn zì dǎo 。
把全世界顛倒,鍾情的戲自演自導。
luò mù hòu de dú jiǎo , fěn shēn suì gǔ yě hǎo ,
落幕後的獨角,粉身碎骨也好,
zhì shǎo xiè xià wěi zhuāng néng xiàng hái zi yí yàng dà kū dà xiào ,
至少卸下偽裝能像孩子一樣大哭大笑,
zuì hòu bǎ nǐ wàng diào 。
最後把你忘掉。
dù kǒu bái yǔ chéng xíng ,
渡口白雨成行,
péng zhōu yáo qù wú fāng 。
篷舟搖去無方。
dàn yuàn bié tú kuān guǎng ,
但願別途寬廣,
zòng mù shān gāo shuǐ cháng ,
縱目山高水長,
móu sè lǐ tā xiāng gù xiāng 。
眸色裡他鄉故鄉。
shì wèn zhè rén jiàn jī dù ,
試問這人間幾度,
kuài yì huāng táng 。
快意荒唐。
shì wèn zhè rén jiàn jī dù ,
試問這人間幾度,
kuài yì huāng táng 。
快意荒唐。