zuì sè de huí yì shì yuè luò rú shuāng
最澀的回憶 是月落如霜
mǎn dì suì mù kū huáng
滿地歲暮枯黃
wéi zǒu chū yì dī lèi tūn hǎi yǐn làng
為走出一滴淚 吞海飲浪
zǒu dào cóng cǐ tiān gè yì fāng zǒu dào nǐ xiǎng
走到從此天各一方 走到你想
huí guò tóu wéi wǒ shēng yí wàng
回過頭 為我生一妄
zuì mián de yuán fēn zài àn yè lǐ cáng
最綿的緣分在暗夜裡藏
qíng zì luó wàn xiàng
情字羅萬象
jì mò de tàng tàng chū sī niàn de shāng
寂寞的燙 燙出思念的殤
yì wāng suì yuè liàng
一汪碎月亮
xǐ jìn xiān chén réng yǒu nǐ yī xī mó yàng
洗盡纖塵仍有 你依稀模樣
lún zhuǎn zhōng wéi cǐ niàn fēng cháng
輪轉中 惟此念瘋長
nǐ shì fán huā rén jiàn yì chǎng luò huā fēng
你是繁花人間一場落花風
píng tiān yì chí luò huā zhǒng
平添一池落花冢
kàn pò hóng chén de yǎn hóng bu hóng
看破紅塵的眼 紅不紅
nǐ shì yáo yáo tiān shàng yì pěng qiū yuè róng
你是遙遙天上一捧秋月溶
zhī gǎn xiāo sè bù gǎn nóng
只敢蕭瑟 不敢濃
mèng zhōng mèng zhōng yǒu liáng rén yǔ gòng
夢中夢中 有良人與共
wǒ jiàn chén shì kǔ duǎn qíng sī kǔ cháng
我見塵世苦短 情絲苦長
duō qíng rén bú zì liàng
多情人不自量
wǒ jiàn liáng yè huāng wú liáng yè jiàn wǒ
我見良夜荒蕪 良夜見我
fēng juǎn yì chǐ huā kāi yí zhàng wàng chuān wú wàng
風捲一尺 花開一丈 忘川無忘
bù chāi sàn rén duì duì shuāng shuāng
不拆散 人對對雙雙
cuò jiāng yí shì xīn dòng cái chéng le huǎng
錯將一世心動 裁成了謊
pī fēng xuě yī shang
披風雪一裳
yuán fēn ràng qiān qiū zài qiū qiān lǐ dàng
緣分讓千秋 在鞦韆裡蕩
dāng dì lǎo tiān huāng
當地老天荒
cóng cǐ yóu zhù bēi huān qū zhé guò shǒu zhǎng
從此由著悲歡 曲折過手掌
yòng lái shì liáo yù wǒ de máng
用來世 療愈我的盲
nǐ shì fán huā rén jiàn yì chǎng luò huā fēng
你是繁花人間一場落花風
píng tiān yì chí luò huā zhǒng
平添一池落花冢
kàn pò hóng chén de yǎn hóng bu hóng
看破紅塵的眼 紅不紅
nǐ shì yáo yáo tiān shàng yì pěng qiū yuè róng
你是遙遙天上一捧秋月溶
zhī gǎn xiāo sè bù gǎn nóng
只敢蕭瑟 不敢濃
mèng zhōng mèng zhōng yǒu liáng rén yǔ gòng
夢中夢中 有良人與共
yǔ jūn bié hòu yún shàng wǎ xià chūn yǔ qiū
與君別後 雲上瓦下春與秋
shān hǎi wú lù wān xīn zhōu
山海無路 剜心舟
yù bié huán xiū jī shì dōu bú gòu
欲別還休 幾世都不夠
qíng gēn wèi xiǔ yān huǒ àn shàng yǒu bái shǒu
情根未朽 煙火岸上有白首
yí zhào tiān yá áo hóng dòu
一棹天涯熬紅豆
qù dào rén jiàn jǐn xiù hǎo shí hòu
去到人間錦繡 好時候
hàn dàn zài kāi rén sī shǒu
菡萏再開 人廝守