dōng jīng mèng huá lù
東京夢華錄
huà shuō sòng guó , zhì qīn zōng jí wèi yǐ lì yì bǎi liù shí yú zài
話說宋國,至欽宗即位已歷一百六十餘載
chéng píng rì jiǔ , wù fù rén jié
承平日久,物阜人傑
shú liào jìng kāng zhī biàn , dōng jīng huāng fèi , qiān dōu lín ān
熟料靖康之變,東京荒廢,遷都臨安
hū hū yì chǎng dà mèng , qí lè yě wú biān
忽忽一場大夢,其樂也無邊
yōu yōu yì cháo mèng jué , qí hèn yě yōu yuǎn
幽幽一朝夢覺,其恨也幽遠
yì zhī qǔ , gē jìn yǐn dōng jīng jiǔ
一支曲,歌盡飲東京酒
yì zhāng qín , dàn bà lín ān yòu zhé liǔ
一張琴,彈罷臨安又折柳
bàn zhé xì , chàng bié lí huā mǎn xiù
半折戲,唱別離花滿袖
bàn zhǎn chá , gù guó hé chǔ shuō cóng tóu
半盞茶,故國何處說從頭
jiāng shān huà kōng huí shǒu
江山畫空回首
liú nián suí shuǐ dōng liú
流年隨水東流
duō shǎo dù chūn qiū , ài hèn yě yōu yōu
多少度春秋,愛恨也幽幽
zuì fán huá shí zuì shì yōu chóu
最繁華時最是憂愁
duō shǎo dù chūn qiū , zhū yán huán yī jiù
多少度春秋,朱顏還依舊
xī rì mèng huá qiān gǔ bù xiū
昔日夢華千古不休
shì jiàn zhǒng zhǒng , bú guò yí gè “ qíng ” zì
世間種種,不過一個“情”字
xiě luò huā shuāng yàn , què bù zhī rén shēng sì cí , huán shì cí sì rén shēng
寫落花雙雁,卻不知人生似詞,還是詞似人生
shēng wú suǒ dé , sǐ wú suǒ hàn
生無所得,死無所憾
néng dá cǐ jìng jiè , zhēn zhèng yòu yǒu jī rén ?
能達此境界,真正又有幾人?
shǎo yóu tiān yá jī lǚ yǐ jiǔ , jiāng sī xù jìn sù cí zhāng , yě néng shì rán xū duō
少遊天涯羈旅已久,將思緒盡訴詞章,也能釋然許多
jiā qī rú mèng , liǎng qíng ruò jiǔ cháng , yòu qǐ zài 、 zhāo zhāo mù mù ?
佳期如夢,兩情若久長,又豈在、朝朝暮暮?
lí jīng lù yáo , shù zài xià bù néng yuǎn sòng
離京路遙,恕在下不能遠送
jīn rì zài yǔ zhū jūn bié guò , dàn zuò lí bié cí yì qǔ
今日在與諸君別過,但作離別詞一曲
lái nián yù jiē zhé liǔ , sòng duǎn cháng tíng
來年御街折柳,送短長亭
yù jiān xīn shì , dú yǔ xié lán , jīng nián qī liáng yòu yǔ hé rén xiāng tán ?
欲箋心事,獨語斜欄,經年淒涼又與何人相談?
cháng yè ( cháng yè )
長夜(長夜)
cuǐ càn màn tiān xīng dòu
璀璨漫天星斗
yì cháo qīng shǐ míng liú
一朝青史名留
rén chéng gù rén , guó chéng gù guó , xiāo sè bù kě huí shǒu
人成故人,國成故國,蕭瑟不可回首
shì jiàn de jù sàn lí hé , yòu yǒu shuí néng liào dào ?
世間的聚散離合,又有誰能料到?
chūn fēng yòu lǜ jiāng nán àn , míng yuè hé shí zhào wǒ huán ?
春風又綠江南岸,明月何時照我還?
píng lán yuǎn wàng , bù zhī jiāng àn yuǎn chǔ
憑欄遠望,不知江岸遠處
hé shí yòu xiǎng qǐ le zhè xiàng zhǐ wáng guó de 《 hòu tíng 》 yí qǔ ?
何時又響起了這象徵亡國的《後庭》遺曲?
fàng yǎn jiāng shān , xī rì fán huá dàng rán wú cún
放眼江山,昔日繁華蕩然無存
zhè běi shòu zhī lù , xìng huā què rú tú
這北狩之路,杏花卻如荼
lún zuò jīn fú , wú yán jiàn liè zǔ liè zōng !
淪作金俘,無顏見列祖列宗!
shì jiàn chén fú běn shì cháng shì , chóu cháng bǎi jié , wú fēi shì mèng zhōng rén
世間沉浮本是常事,愁腸百結,無非是夢中人
bù rú fàng zhī cāng hǎi , qiě jì yú shēng !
不如放之滄海,且寄餘生!
yín fēng yuè , qiě bǎ fú shēng qiǎn chàng
吟風月,且把浮生淺唱
jīn líng qiū , píng fēng dēng gāo yuǎn wàng
金陵秋,憑風登高遠望
rén dú lì , luò huā xié yìng shū chuāng
人獨立,落花斜映疏窗
zhé liǔ bié , bà líng yì qǔ lán líng wáng
折柳別,灞陵一曲蘭陵王
gù guó hèn , juàn cán shuāng
故國恨,卷殘霜
shěn yuán xuàn rán , tàn wú cháng
沈園泫然,嘆無常
fēi huā bēi yí xiǎng , chì bì xiě shū kuáng
飛花悲遺響,赤壁寫疏狂
rú mèng lìng xián duàn qín jī zhāng
如夢令絃斷琴幾張
huà jiǎo sòng xié yáng , cí yùn tài yōu cháng
畫角送斜陽,詞韻太悠長
shào nián zhàng jiàn yì qì mǎn jiāng
少年仗劍意氣滿江
jī dù hé yì , kàng jīn wú xīn
幾度和議,抗金無心
zhè suì suì nián nián , yòu bù zhī ràng duō shǎo běi sòng yí mín lèi jìn hú chén !
這歲歲年年,又不知讓多少北宋遺民淚盡胡塵!
hé nián néng tīng dé mǎ tí tà pò , tīng dé sān qiān hào jiǎo xiǎng chè shā chǎng !
何年能聽得馬蹄踏破,聽得三千號角響徹沙場!
jīn rén dà jǔ nán qīn , sòng guó shān hé jí jí kě wēi
金人大舉南侵,宋國山河岌岌可危
yīng xióng mò kè , dāng wéi guó wéi mín
英雄墨客,當為國為民
jià xuān yuàn lǜ bīng kàng jīn běi fá , bù sǐ bù xiū !
稼軒願率兵抗金北伐,不死不休!
jìng kāng chǐ wèi xuě , dà hèn nán miè !
靖康恥未雪,大恨難滅!
zhòng jiāng shì hé zài ?
眾將士何在?
zhàn wǒ jiù dōu zhě , shā !
佔我舊都者,殺!
duó wǒ zhōng yuán zhě , shā !
奪我中原者,殺!
jīn dí mán jūn , shā !
金敵蠻軍,殺!
fú chá tīng shū juàn yì wǎn , chén sī qián shì , dī yǔ huà jiāng shān
浮茶聽書倦意晚,沉思前事,低語話江山
kōng hóu yì qǔ yì shēng tàn , xǐng mù wèi pāi xiān chàng wǎn
箜篌一曲一聲嘆,醒木未拍先悵惋
zhōng qiū wén guì yì guǎng hán , zuì xiě sòng chuán , tái bǐ yǐ xuàn rán
中秋聞桂憶廣寒,醉寫宋傳,抬筆已泫然
bǎ jiǔ cháng gē huā luò zhǎn , rén jiàn zì gǔ gè bēi huān
把酒長歌花落盞,人間自古各悲歡