dào zhī wū wǒ , shì měi jiǔ jiāo shēn , shì huā mù bú bài , shì zuǒ yòu qián kūn , shì rì yuè kān kān yí wò 。
道之於我,是美酒澆身,是花木不敗,是左右乾坤,是日月堪堪一握。
rán zhī wǒ zhě guǎ , bù zhī wǒ zhě zhòng , ér yǔ wǒ tóng dào zhě , kě lì fēng yún zhī diān 。
然知我者寡,不知我者眾,而與我同道者,可立風雲之巔。
qīng yá bái lù qù chǔ kě yǒu xiān zōng
青崖白鹿去處可有仙蹤
qiū shuǐ zhōng shào nián jiàn lǐn liè mèng líng lóng
秋水中少年 劍凜冽 夢玲瓏
hóng huāng chū kāi tiān dì rú hé xíng róng
洪荒初開 天地如何形容
lǚ cāng jiē yù wèn dào fēng léi àn yǒng
履蒼階 欲問道 風雷暗湧
xī liáng měi jiǔ nǐ céng guàn yǐn jī zhōng
西涼美酒 你曾慣飲幾盅
hóng chén lüè bái hè nán shān sì tīng wǎn zhōng
紅塵掠白鶴 南山寺聽晚鐘
dì jīng cháng qú xī zhào qīng gěng shuǐ jū
帝京長衢 夕照青埂水車
chéng kūn péng dàn fàng yǎn wàn wù rú jiè
乘鯤鵬 但放眼 萬物如芥
nǐ gòng wǒ zǒng yǒu yí rì yù fēng yún diān
你共我 總有一日御風雲巔
hū huí shǒu jiù rén jiàn
忽回首 舊人間
hán chī bì tiān jìn rì cháng yè
寒鴟蔽天 盡日長夜
hū cháng jiàn zòng shēn yuè rù léi huǒ tāo tiān
呼長劍 縱身躍入雷火滔天
dào zhī wū wǒ ér yán
道之於我而言
qīng fēng zhǎn jìn zhè wǎng liǎng shì jiàn
青峰斬盡這魍魎世間
xī liáng měi jiǔ nǐ céng guàn yǐn jī zhōng
西涼美酒 你曾慣飲幾盅
hóng chén lüè bái hè nán shān sì tīng wǎn zhōng
紅塵掠白鶴 南山寺聽晚鐘
dì jīng cháng qú xī zhào qīng gěng shuǐ jū
帝京長衢 夕照青埂水車
chéng kūn péng dàn fàng yǎn wàn wù rú jiè
乘鯤鵬 但放眼 萬物如芥
nǐ gòng wǒ zǒng yǒu yí rì yù fēng yún diān
你共我 總有一日御風雲巔
hū huí shǒu jiù rén jiàn
忽回首 舊人間
hán chī bì tiān jìn rì cháng yè
寒鴟蔽天 盡日長夜
hū cháng jiàn zòng shēn yuè rù léi huǒ tāo tiān
呼長劍 縱身躍入雷火滔天
dào zhī wū wǒ ér yán
道之於我而言
qīng fēng zhǎn jìn zhè wǎng liǎng shì jiàn
青峰斬盡這魍魎世間
nǐ gòng wǒ zhōng bú fù cháng yuē
你共我終不負長約
zhí zhǎng shān hé huá yàn
執掌山河華宴
dòu zhuǎn qǐ fēng yān
鬥轉起烽煙
cǐ yì bié shì rén bù zhī wǒ yòu rú hé
此一別 世人不知我又如何
tiān shàng tiān xià rì yuè kě yǒu rén rú nǐ dé wǒ qīng yǎn
天上天下日月 可有人如你 得我青眼
dú xíng zhè yù jīng xiāo tú huāng chuān xīng yě
獨行這 玉京蕭途 荒川星野