qīng shí cháng lù bái ní guà ,
青石長路白泥褂,
míng yuè bàn lǒng shuǐ zhōng huā 。
明月半攏水中花。
xīn cí jiù chàng gū yín bà ,
新辭舊唱孤吟罷,
pū yì zhǐ , chén xuān dài xiě huāng táng huà 。
鋪一紙,陳宣待寫荒唐話。
bié shì qiū lái qiū yè fā ,
別是秋來秋葉發,
fēng jǐng wàn bān hé bù yì rén dú xiǎng tā ?
風景萬般何不一人獨享它?
hóng xiāo zàn guà bái zōng mǎ ,
紅綃暫掛白鬃馬,
xuě yǔ fēng shuāng jiāo rù huà 。
雪雨風霜澆入畫。
dú yín yí jù qī liáng shǎo ,
獨吟一句淒涼少,
zěn liào dé tóng xīn zhī jǐ gè tiān yá 。
怎料得同心知己各天涯。
shī jiǔ zuì pà lǎo lái fá ,
詩酒最怕老來乏,
shāng xīn wéi yǒu chī xīn rén , yā fā bái fā 。
傷心唯有痴心人,鴉發白發。
céng tóng zhì , hé yǒu yí huà ,
曾同觶,合牗一話,
dǔ shū pō chá , yóu tā shì fēi zhēn jiǎ ,
賭書潑茶,由它是非真假,
rú jīn yīng liè jìn , tiě gǔ jù mái shā 。
如今英烈盡,鐵骨俱埋沙。
wǒ yì piāo líng jiǔ 。
我亦飄零久。
shí nián lái , shēn ēn fù jìn , sǐ shēng shī yǒu 。
十年來,深恩負盡,死生師友。
yì shēng fù qì chéng jīn rì , sì hǎi wú rén duì xī yáng 。
一生負氣成今日,四海無人對夕陽。
sōng mén sōng jú hé nián mèng , qiě rèn tā xiāng zuò gù xiāng 。
松門松菊何年夢,且認他鄉做故鄉。
cí fù cóng jīn xū shǎo zuò , liú qǔ xīn hún xiāng shǒu 。
詞賦從今須少作,留取心魂相守。
wèn rén shēng dào cǐ qī liáng fǒu ?
問人生到此淒涼否?
qīng shí cháng lù bái ní guà ,
青石長路白泥褂,
míng yuè bàn lǒng shuǐ zhōng huā 。
明月半攏水中花。
xīn cí jiù chàng gū yín bà ,
新辭舊唱孤吟罷,
pū yì zhǐ , chén xuān dài xiě huāng táng huà 。
鋪一紙,陳宣待寫荒唐話。
bié shì qiū lái qiū yè fā ,
別是秋來秋葉發,
fēng jǐng wàn bān hé bù yì rén dú xiǎng tā ?
風景萬般何不一人獨享它?
cháng jiàn guàn , pián tián jū mǎ ,
嘗見慣,駢闐車馬,
fēng yǔ réng jiù , tiǎn duì hóng dēng lǜ là ,
風雨仍舊,忝對紅燈綠蠟,
jiāng shān tóng yǔ lǎo , bái shǒu fēn guī bà 。
江山同與老,白首紛歸罷。