yè yōng sān qīng diàn , zhòng yáng gōng rǎn yuè sè , qīng huī cāng máng
夜擁三清殿,重陽宮染月色,清輝蒼茫
mò shuō shān zhōng wú jiǎ zǐ , jù rì shì rú yè , lù hóu cháo yáng
莫說山中無甲子,聚日逝如夜,露侯朝陽
míng cháo qíng xuě máng máng , jūn jiāng běi wǎng , tiě qí tà pò yì dōng shuāng
明朝晴雪茫茫,君將北往,鐵騎踏破一冬霜
nán ér lěi luò , jiāng shān zhì zhòng bù xū jiǎng
男兒磊落,江山至重不需講
bì shì fāng wài , nán cè xiān tú zài hé fāng
避世方外,難測仙途在何方
guà bù gǎn suàn jìn , wèi tiān dào wú cháng
卦不敢算盡,畏天道無常
qíng bù gǎn zhì shēn , kǒng dà mèng yì chǎng
情不敢至深,恐大夢一場
ruò fàng shǒu , zěn nài dé zhè bàn shì qī liáng
若放手,怎耐得這半世淒涼
ruò bú fàng , rú hé yuán nǐ xìn yì zhāo zhāng
若不放,如何圓你信義昭彰
dàn yì xiǎng dào zài méi yǒu bì bǎng kě yǐ yōng zhù zhè lún yuè sè , zài wú shǒu kě pèng chù qí zǐ ,
但一想到再沒有臂膀可以擁住這輪月色,再無手可碰觸棋子,
bù néng zài yǔ dào cháng bǐng zhú shǒu tán ……
不能再與道長秉燭手談……
fāng míng bái , xīn ruò ruǎn ruò , zòng tiě jiǎ nán hù 。”
方明白,心若軟弱,縱 鐵甲難護。”
pín dào biàn shè le xiān tú , jiāng zhè fù ròu shēn guī wū chén tǔ ,( shū yíng yì chǎng , nán cè xīng yǔn , shēng sǐ báo liáng )
貧道便舍了仙途,將這副肉身歸於塵土,(輸贏一場,難測星隕,生死薄涼)
dào nà shí jiāng shān yǐ píng xīng yuè luò zǐ , shì yǔ jiāng jūn tóng zài 。” ( shù bú jìn luàn shì tiān xià )
到那時 江山以枰 星月落子,誓與將軍同在。” (數不盡亂世天下)
jiàn qì nán píng , zhè chén huán mèng làng
劍氣難平,這塵寰孟浪
dào yì nèi , xiū wéi zhī wéi huàn qián kūn lǎng lǎng
道義內,修為只為換乾坤朗朗
zhōng yì wài , bù kān ér nǚ qíng cháng
忠義外,不堪兒女情長
zhǐ shàng jué , wéi hé nán zhǐ xīn tóu de páng huáng
指上決,為何難止心頭的彷徨
zhǎng zhōng jiàn , rú hé néng zhǎn duàn xié wàng
掌中劍,如何能斬斷邪妄
yě bà jiù cǐ , zòng mǎ jiāng hú , kuài yì ēn chóu jiàn zhǐ bā fāng
也罷就此,縱馬江湖,快意恩仇劍指八方
jiù suàn zhōng jiū xiū dé xiān tú tǎn dàng , jūn bú zài , lì shì bù wǎng
就算終究修得仙途坦蕩,君不在,立誓不往