tīng qín shēng yōu yōu
聽琴聲悠悠
shì hé rén zài huáng hūn hòu
是何人在黃昏後
shēn bēi zhù pí pa yán jiē zǒu
身揹著琵琶沿街走
bēi zhù pí pa yán jiē zǒu
揹著琵琶沿街走
chuī dòng zhù tā de qīng shān xiù
吹動著他的青衫袖
dàn dàn de yuè guāng
淡淡的月光
shí bǎn lù shang rén yǐng shòu
石板路上人影瘦
bù lǚ yáo yáo chū xiàng kǒu
步履遙遙出巷口
wǎn zhuǎn yòu shàng xiǎo qiáo tóu
宛轉又上小橋頭
dēng huǒ wēi máng yìng huà lóu
燈火微茫映畫樓
sì wèn zhī yīn hé chǔ yǒu
似問知音何處有
yì shēng dī yín yì huí shǒu
一聲低吟一回首
zhī jiàn yuè zhào lú dí zhōu
只見月照蘆狄洲
zhī jiàn yuè zhào lú dí zhōu
只見月照蘆狄洲
qín yīn rào cóng lín
琴音繞叢林
qín xīn zài chàn dǒu
琴心在顫抖
shēng shēng yóu rú sōng fēng hǒu
聲聲猶如松風吼
yòu sì quán shuǐ cōng cōng liú
又似泉水匆匆流
yòu sì quán shuǐ cōng cōng liú
又似泉水匆匆流
qiáo cuì qín hún zuò màn yóu
憔悴琴魂作漫遊
píng shēng shì a nán huí shǒu
平生事啊難回首
suì yuè xiāo shì rén yān liú
歲月消逝人煙留
zhuǎn shùn yǐ rán biàn bái tóu
轉瞬已然變白頭
kǔ líng dīng jǔ mù wú qīn yǒu
苦伶仃舉目無親友
fēng yǔ ní nìng zěn rěn shòu
風雨泥濘怎忍受
róng rǔ chén fú wú yuàn yóu
榮辱沉浮無怨尤
róng rǔ chén fú wú yuàn yóu
榮辱沉浮無怨尤
wéi yǒu zhè qín xián jiě lí chóu
惟有這琴絃解離愁
chén hūn cháng xiāng bàn
晨昏常相伴
kǔ lè zǒng xiāng shǒu
苦樂總相守
jiǔ xǐng rén sàn yú yùn yōu
酒醒人散餘韻悠
jiǔ xǐng rén sàn yú yùn yōu
酒醒人散餘韻悠
mò shuō zhuàng zhì nán chóu
莫說壯志難躊
xiōng zhōng gē qiān shǒu
胸中歌千首
dōu wéi jiā xiāng shān shuǐ liú
都為家鄉山水留
wéi qíng zuì cháng jiǔ
唯情最長久
wǔ zhōu sì hǎi fēng yān shōu
五洲四海烽煙收
jiā jiā shēng gē zòu
家家笙歌奏
nián nián suì suì lè wú yōu
年年歲歲樂無憂
nián nián suì suì lè wú yōu
年年歲歲樂無憂
zòng rán rén sì huáng hè
縱然人似黃鶴
yì póu jìng tǔ huì shān qiū
一抔淨土惠山丘
ō cǐ qíng mián mián bù xiū
噢此情綿綿不休
tiān yá fāng cǎo zhī yīn yǒu
天涯芳草知音有
nǐ de qín shēng huán bàn zhù
你的琴聲還伴著