míng bú zhèng 。 zé yán bú shùn 。
名不正。則言不順。
yán bú shùn 。 zé shì bù chéng 。
言不順。則事不成。
shì bù chéng 。 zé lǐ lè bù xīng 。
事不成。則禮樂不興。
lǐ lè bù xīng 。 zé xíng fá 。
禮樂不興。則刑罰。
lǐ zǐ xuān 。 zǐ bù wén xiān shēng shòu yè 。
李子暄。子不聞先生授業。
shì wǎng gù fù mǔ xī jì 。
是罔顧父母希冀。
fán rén jiē wàng zǐ wéi guān 。
凡人皆望子為官。
yú bú yuàn wéi dà guān 。
餘不願為大官。
dàn yuàn wéi dú shū míng lǐ zhī jūn zǐ 。
但願為讀書明理之君子。
zhè shén mó xiǎo qī xián 。
這什麼小七閒。
bǐ wū bú xiè 。 yǒu rǔ sī wén 。
鄙於不屑。有辱斯文。
nǐ shì xiǔ mù bù kě diāo 。
你是朽木不可雕。
nǐ shì rú zǐ bù kě jiào 。
你是孺子不可教。
chū qù dūn nǐ de xī fēng 。
出去蹲你的西風。
běi píng běi mǎ jū dǒu xuě
北平北 馬駒抖雪
jiāng nán yǐ nán shī rén zhōu yuè
江南 以南 詩人舟月
dōng lái xīng fēng dēng chéng
東來星峰登程
yě sì wān zhù niǎo niǎo de lú yān
野寺彎著嫋嫋的爐煙
mù tóng zài àn biān zhuāng gè
牧童在岸邊裝個
yě shèng guò qiān biàn jiǎ qíng huái de shī piān
也勝過千遍假情懷的詩篇
wǒ zì chēng xiǎo qī xián
我自稱小七閒
wǒ xiě shī méi rén kàn
我寫詩沒人看
yóu zhī shēn pǐ mǎ tiān dì dào rén jiàn
由隻身匹馬天地到人間
shuí bú wàng fā gè yāo chán wàn guàn
誰不望發個腰纏萬貫
qiě bù rú kǎn kǎn yòu yǒu jī rén bú huì xiǎng wán jiù suàn
且不如侃侃又有幾人不會想完就算
fú yún zhōng míng yǔ quán
浮雲中名與權
yǒu xiē dé bú dào de xiǎng yào yào de ná de qǐ de fàng bú xià de què yīn cǐ ér fán fán fán fán fán fán
有些得不到的想要要的拿的起的放不下的卻因此而煩煩煩煩煩煩
cǎi yào rén yí yì zhū huā
採藥人 移一株花
wǔ shí sān kè chōng yì hú chá
午時三刻 衝一壺茶
shén xiān zài shuō huà
神仙在說話
wǒ xiè lǒu zǒu xuán yá
我卸簍走懸崖
qīng tái duō shī huá
青苔多溼滑
yǒu jiāo lóng zhēng duàn suǒ liàn
有蛟龍掙斷鎖鏈
wèi zhī shān nà duān fēng qīng
未知山那端風清
yě shèng xū jiǎ qíng huái pěng shū zì gù zì lián
也勝虛假情懷捧書自顧自憐
wǒ zì chēng xiǎo qī xián
我自稱小七閒
wǒ xiě shī méi rén kàn
我寫詩沒人看
yóu zhī shēn pǐ mǎ tiān dì dào rén jiàn
由隻身匹馬天地到人間
shuí bú wàng fā gè yāo chán wàn guàn
誰不望發個腰纏萬貫
qiě bù rú kàn kàn yòu yǒu jī rén bú huì xiǎng wán jiù suàn
且不如看看又有幾人不會想完就算
fú yún zhōng míng yǔ quán
浮雲中名與權
yǒu xiē dé bú dào de xiǎng yào yào de ná de qǐ de fàng bú xià de yě yīn cǐ jiù xián xián xián xián xián xián xián
有些得不到的想要要的拿的起的放不下的也因此就閒閒閒閒閒閒閒
zhōng liàn jiù zhè yì shēng tiě gān pèi tiě dǎn
終練就這一生鐵肝配鐵膽
guǎn tā rén zěn mó kàn zì jǐ dōu yǎo jǐn yá guān
管他人怎麼看自己都咬緊牙關
wǒ tuō bǎ zhú yǐ huí shān zhōng tīng zhù bù lǎo quán
我拖把竹椅回山中聽著不老泉
yún hǎi bì yǎn wéi fēng néng fēng gè xiǎo qī xián
雲海閉眼為封能封個小七閒