děng bú dào bìn xuě xiāng yōng
等不到鬢雪相擁
zhòng yǐn wèi shuǐ pàn nà yì zhǎn qián chéng
重飲渭水畔那一盞虔誠
zhōng jiū shì chóu móu qīng zhǒng
終究是綢繆青冢
tì wǒ jiāng bà qiáo liǔ gòng fèng
替我將灞橋柳供奉
lái shì zài shù yuè míng zhēng
來世再漱月鳴箏
yě xū huán néng dào shēng jiǔ bié zhēn zhòng
也許還能道聲久別珍重
tiān yì zǒng jiāng rén zhuō nòng
天意總將人捉弄
zěn nài hé shēn bù yóu jǐ qíng zhōng
怎奈何身不由己情衷
wū wàn rén zhōng wàn xìng dé yǐ xiāng féng
於萬人中萬幸得以相逢
chà nà jiàn chè jìng míng tōng
剎那間澈淨明通
chéng wéi wǒ suǒ xiàng pī mǐ de yǒng qì hé huáng kǒng
成為我所向披靡的勇氣和惶恐
liè shān hǎi duò cāng qióng
裂山海墮蒼穹
ài ruò zhí jù yíng fēng
愛若執炬迎風
zhū bān zī wèi jiē zài qí zhōng
諸般滋味皆在其中
sháo huá wǎn zhuǎn yín sòng
韶華宛轉吟誦
cāng liáng de guāng róng
蒼涼的光榮
jí jǐng diāo nián shēn qíng nán gòng
急景凋年深情難共
shū hū tiān dì liú lí dēng
倏忽天地琉璃燈
guāng yīn guò chǔ tú liú jiǎo yuè jī zhōng
光陰過處徒留皎月幾盅
wēn róu le shí fāng chūn dōng
溫柔了十方春冬
juàn nǐ méi mù zài wǒ yǎn tóng
眷你眉目在我眼瞳
bǐ shí jī jié ōu xīn shēng
彼時擊節謳新聲
chàng chè bái shǒu zhī yuē bào zhù zhī méng
唱徹白首之約抱柱之盟
mó jiān rén bù lǚ cōng cōng
摩肩人步履匆匆
duō shǎo xiāng yù néng yǒu shǐ yǒu zhōng
多少相遇能有始有終
ruò yào wàng què nián shào qīng kuáng de tòng
若要忘卻年少輕狂的痛
cóng cǐ hòu fēn fù xī dōng
從此後分赴西東
bù rú zuò fú yóu má yī shuāng rǎn lín lí sǐ shēng
不如作蜉蝣麻衣霜染淋漓死生
zì cháo mù gòu cháng kōng
恣朝暮彀長空
xiè qù rén jiàn zhuāng hóng
卸去人間妝紅
chī xīn áo jìn cái kě qīng chéng
痴心熬盡才可傾城
wéi yǒu gèn gǔ hán fēng
唯有亙古寒峰
néng ān zàng fú shēng
能安葬浮生
zhì sǐ bù yú de yì chǎng mèng
至死不渝的一場夢
tiān guāng luò bǐ bō zhé
天光落筆波折
zhī shèng bié lí lái bù jí shuō
只剩別離來不及說
níng yuàn zhé xīn mù huǒ
寧願折心沐火
shì nǐ chún biān yè yǔ qīng hé
是你唇邊夜雨清荷