tā yuán shì zhòng duō mén kè zhōng , jí jí wú míng de huà shī 。
他原是眾多門客中,籍籍無名的畫師。
dòng sǐ zhī shí , shēn wú páng wù , jǐn huái huà yí juàn 。
凍死之時,身無旁物,僅懷畫一卷。
huà zhōng xuě yuè , lóu zhōng nǚ zǐ 。
畫中雪月,樓中女子。
bù zhī shì gù rén yǐ yuǎn , yú xià cǐ huà 。
不知是故人已遠,餘下此畫。
huò shì , cóng lái jiù zhǐ yǒu , zài huà zhōng de tā 。
或是,從來就只有,在畫中的她。
wéi lú tīng xuě , xīn pēi shì shǒu tàng 。
圍爐聽雪,新醅試手燙。
méi zǐ pò yù shí yòu xù jī zhāng ?
梅子破玉時又續幾章?
shuǐ mò yùn rǎn tòu gǔ àn xiāng ,
水墨暈染透骨暗香,
bǐ luò qīng sī páng 。
筆落青絲旁。
qiǎn huà lóu gé yì xí sù bái shang 。
淺畫樓閣一襲素白裳。
dài yǐn bà shuò xuě cāng máng ,
待飲罷朔雪蒼茫,
yīng shì chūn huí yàn rù táng 。
應是春回燕入堂。
què rú hé , zhǐ shàng yuè , wèi róng shuāng 。
卻如何,紙上月,未融霜。
huà zhōng kě nián suì wú yàng ?
畫中可年歲無恙?
tān liàn zhè yí shì gū fāng 。
貪戀這遺世孤芳。
rén jiàn cǐ kè , luò yín zhuāng 。
人間此刻,落銀妝。
cháng dōng yǒng yè , bīng fēng le guò wǎng 。
長冬永夜,冰封了過往。
hé rén chī luò de yì shēn zuì kuáng 。
何人痴落得一身醉狂。
ruò shì shì xuě biàn néng xiāng wàng ,
若是逝雪便能相忘,
ěr biān shuí yóu chàng 。
耳邊誰猶唱。
hū ér xū kōng huà piàn yǔ jí guāng 。
忽而虛空化片羽吉光。
dài yǐn bà shuò xuě cāng máng ,
待飲罷朔雪蒼茫,
yīng shì chūn huí yàn rù táng 。
應是春回燕入堂。
què rú hé , zhǐ shàng yuè , wèi róng shuāng 。
卻如何,紙上月,未融霜。
huà zhōng kě nián suì wú yàng ?
畫中可年歲無恙?
tān liàn zhè yí shì gū fāng 。
貪戀這遺世孤芳。
rén jiàn cǐ kè , luò yín zhuāng 。
人間此刻,落銀妝。
dài yǐn bà shuò xuě cāng máng ,
待飲罷朔雪蒼茫,
yīng shì lí huā chuī mǎn táng 。
應是梨花吹滿堂。
què rú hé , zhǐ shàng bìn , yǒng fēi shuāng 。
卻如何,紙上鬢,永飛霜。
xiǎng lái shì jìn rì wú yàng ,
想來是近日無恙,
zhǐ shì fēng xūn le yǎn kuàng 。
只是風燻了眼眶。
rén jiàn cǐ kè , kōng chóu chàng 。
人間此刻,空惆悵。