【 fǎn èr huáng màn bǎn 】
【反二黃慢板】
chuāng líng wài luò yè piāo qī fēng zhèn zhèn
窗欞外落葉飄悽風陣陣
kàn zhài quàn sī hòu ēn xīn cháo fān téng
看債券思厚恩心潮翻騰
chéng xiàng fǔ xuē chéng fàng zhài nán bǔ kuī sǔn
丞相府薛城放債難補虧損
nǎ zhī dào pín zhài hù jī kǔ lěng qīng qīng
哪知道貧債戶飢苦冷清清
shù rì lái jiàn duō shǎo qǐ qiú cǎn jǐng
數日來見多少乞求慘景
【 fǎn èr huáng yuán bǎn 】
【反二黃原板】
( lǎo pín fù chàng ) xì tīng wǒ qīng sù zhè zhuāng zhuāng kǔ qíng
(老貧婦唱)細聽我傾訴這樁樁苦情
féng lì lào yǔ pào shuǐ jìn
逢瀝澇雨泡水浸
nào hàn bá dì liè rì zhēng
鬧旱魃地烈日蒸
diǎn dī liáng qiáng jiāo xī guō gàn piáo jìng
點滴糧強交息鍋幹瓢淨
zào chuī duàn kǒu liáng jué hé yǐ wéi shēng hé yǐ wéi shēng
灶炊斷口糧絕何以為生 何以為生
( féng xuān chàng ) huǎng rán jiàn ér shí de bēi kuàng kǔ wèi
(馮諼唱)恍然間兒時的悲況苦味
yì qí yǒng lái tòng cì tòng cì cùn xīn
一齊湧來痛刺 痛刺寸心
fǔ míng zhǔ dāng lì xíng xù mín rén zhèng
輔明主當力行恤民仁政
bào zhī yù zì yīng dāng guǎng bù dé shēng
報知遇自應當廣佈德聲
cháo táng shàng fēng yún zhòu jí xiōng nán dìng
朝堂上風雲驟吉凶難定
gèng lǐ dāng fǔ rén xīn gǒng gù xuē chéng
更理當撫人心鞏固薛城
shí wú nài qióng zhài hù yǒu liǎng qiān zhòng
實無奈窮債戶有兩千眾
lùn běn jīn bā shí wàn qǐ róng wǒ shàn zì zuò zhǔ jiǎo mìng ér xíng
論本金八十萬豈容我擅自作主矯命而行
【 fǎn èr huáng sǎn bǎn 】 sī qián lái
【反二黃散板】思前來
xīn qíng jiāo zhuó zhǔ yì nán dìng zhǔ yì nán dìng
心情焦灼主意難定 主意難定
【 èr huáng yuán bǎn 】
【二黃原板】
yí jù huà xīn tóu liàng qū sàn chóu yún
一句話心頭亮驅散愁雲
dāng duàn bì duàn hé qūn xún
當斷必斷何逡巡
mèng cháng jūn cōng yǐng guò rén háo xiá xìng
孟嘗君聰穎過人豪俠性
zhōng huái zhōng bì néng kàn qīng
忠懷終必能看清
míng rì lǐ chuán lìng xuē gōng cì jiǔ yàn
明日里傳令薛公賜酒宴
niú jiǔ dà huì nào xuē chéng nào xuē chéng
牛酒大會鬧薛城 鬧薛城
gū jiǔ sān bǎi tán pēng niú sì qiān jīn
沽酒三百壇 烹牛四千斤
zhài hù qí fù huì pín fù zài chá qīng
債戶齊赴會 貧富再查清
tuō qiàn kǔ zhài huà huī jìn
拖欠苦債化灰燼
mǎn chéng huān xiè mèng cháng jūn mǎn chéng huān xiè mèng cháng jūn
滿城歡謝孟嘗君 滿城歡謝孟嘗君
【 kuài yuán bǎn 】 nǎ pà chù nù zāo qū zhú
【快原板】哪怕觸怒遭驅逐
duàn rán héng xià yì tiáo xīn
斷然橫下一條心
bào zhǔ ēn dé shū mín kùn
報主恩德紓民困
chuàng tā gè shí pò tiān jīng
創它個石破天驚