shì shì yì chǎng dà mèng 。 cǐ cí rú yǒu mèng xǐng zhī chàng 。
世事一場大夢。此詞如有夢醒之悵。
bēn bō kǔ xīn , wǎng wǎng jiǎo jìn nǎo zhī , suǒ dé yī èr ér yǐ 。
奔波苦辛,往往絞盡腦汁,所得一二而已。
lù lù xíng wéi , gèng láo fèi qī bā 。 rán yǒu pí bì , jiē yuán wū cǐ 。
碌碌行為,更勞費七八。然有疲敝,皆源於此。
wú yì fán fū sú zǐ , céng qiú shèn duō , ǒu yí rì mèng xǐng ,
吾一凡夫俗子,曾求甚多,偶一日夢醒,
zhī jué měi rén céng yōng , měi shí céng pēng , měi jǐng céng shǎng , zhēn kān qiú zhě , shǎo zhī yòu shǎo 。
只覺美人曾擁,美食曾烹,美景曾賞,真堪求者,少之又少。
shī céng yán , yǒu cí rén zuò cí yǔ yǒu rén ,
師曾言,有詞人作詞與友人,
yǒu wén dé qí zhōng mù qì , tàn cí rén mìng bù jiǔ yǐ , guǒ wèi jī ér zhōng 。
友聞得其中暮氣,嘆詞人命不久矣,果未幾而終。
shī hài wǒ bái fà xiāng zēng , yǐ cǐ xiāng gào , wéi cí yīng jiè 。
師駭我白髮相增,以此相告,為詞應誡。
gài wén cí néng jiè , xīn yì nán wěi 。
蓋文辭能誡,心意難偽。
yí suì sān bǎi rì , cháng jué lǎn fù qín yǔ zhēng 。
一歲三百日,常覺懶付琴與箏。
lín chuāng shuí fú miàn , wú mì bàn zì xiě chūn fēng ,
臨窗誰拂面,無覓半字寫春風,
tí bǐ gèng nán huà , yòng hú lán qīng yòng zhě zhòng ,
提筆更難畫,用湖藍輕用赭重,
kōng zhóu gē shù yuè , jìng wèi jiàn bàn bǐ shū chéng 。
空軸擱數月,竟未見半筆書成。
diǎn gū dēng , yè dào zhōng xiāo shēn zhà lěng ,
點孤燈,夜到中宵身乍冷,
pú tí téng , tōu pá shàng lòu wū péng 。
菩提藤,偷爬上陋屋棚。
jiàn shí huān , guī wū kōng , qíng chán sú shì lèi jīn xiōng 。
見時歡,歸於空,情纏俗事累襟胸。
liù shí bā kǔ biān fán lóng 。
六識八苦編樊籠。
dú yún bìn , tú xiào xián rén kě lián wèi zhī wǒ cōng cōng ,
讀雲鬢,徒笑閒人可憐未知我匆匆,
ǒu zhào jìng , fāng zhī bái fà dǒu rán zēng 。
偶照鏡,方知白髮陡然增。
duō shǎo cì , xǐng yě ruò zuì xīn xīn niàn niàn chī shuō mèng ,
多少次,醒也若醉心心念念痴說夢,
huǎng huí shǒu , èr shí nián lái rú bàn shēng 。
恍回首,二十年來如半生。
yí suì sān bǎi rì , cháng jué lǎn fù qín yǔ zhēng 。
一歲三百日,常覺懶付琴與箏。
lín chuāng shuí fú miàn , wú mì bàn zì xiě chūn fēng ,
臨窗誰拂面,無覓半字寫春風,
tí bǐ gèng nán huà , zhàn hú lán qīng yòng zhě zhòng ,
提筆更難畫,蘸湖藍輕用赭重,
kōng zhóu gē shù yuè , jìng wèi jiàn bàn bǐ shū chéng 。
空軸擱數月,竟未見半筆書成。
diǎn gū dēng , yè dào zhōng xiāo shēn zhà lěng ,
點孤燈,夜到中宵身乍冷,
pú tí téng , tōu pá shàng lòu wū péng 。
菩提藤,偷爬上陋屋棚。
jiàn shí huān , guī wū kōng , qíng chán sú shì lèi jīn xiōng 。
見時歡,歸於空,情纏俗事累襟胸。
liù shí bā kǔ biān fán lóng 。
六識八苦編樊籠。
dú yún bìn , tú xiào xián rén kě lián wèi zhī wǒ cōng cōng ,
讀雲鬢,徒笑閒人可憐未知我匆匆,
ǒu zhào jìng , fāng zhī bái fà dǒu rán zēng 。
偶照鏡,方知白髮陡然增。
duō shǎo cì , xǐng yě ruò zuì xīn xīn niàn niàn chī shuō mèng ,
多少次,醒也若醉心心念念痴說夢,
huǎng huí shǒu , èr shí nián lái rú bàn shēng 。
恍回首,二十年來如半生。
shī jiào wǒ , fù cí yīng shèn zuì pà tā nián yǐ chèn zhōng ,
師教我,賦詞應慎最怕他年以讖終,
xiě ài zēng , nǎ yuàn míng míng zuò āi shēng ?
寫愛憎,哪願冥冥作哀聲?
yǎng cāng qióng , mǎn zhǐ huāng táng bù qiú dé féng zhī jǐ dǒng 。
仰蒼穹,滿紙荒唐不求得逢知己懂。
shí huáng yè , lǎo qù cǐ shēn xiǎo lóu dōng 。
拾黃葉,老去此身小樓東。