suǒ ài gé shān hǎi , shān hǎi bù kě píng
所愛隔山海,山海不可平
shī xiōng fèng qǔ yún jiào zhǔ zhī mìng , péi tóng shèng shǐ qián wǎng zhōng yuán yáng zhōu qī xiù fāng sòng xìn ,
師兄奉曲雲教主之命,陪同聖使前往中原揚州七秀坊送信,
nà shì tā dì yī cì , yě shì zuì hòu yí cì tà rù zhōng yuán 。
那是他第一次,也是最後一次踏入中原。
huí dào miáo jiāng zhī hòu , shī xiōng zhěng sù zhěng sù dì zuò zài zuì gāo de nà kē dà shù shàng ,
回到苗疆之後,師兄整宿整宿地坐在最高的那顆大樹上,
duì zhù zhōng yuán de fāng xiàng chàng zhù yì shǒu qiú hūn de miáo gē 。
對著中原的方向唱著一首求婚的苗歌。
hòu lái cái zhī dào , shī xiōng zài qī xiù fāng ài shàng le yí wèi gū niáng ,
後來才知道,師兄在七秀坊愛上了一位姑娘,
nà gū niáng shì qī xiù fāng lǐ shàn wǔ tiào dé zuì měi de , zǒng ài chán zhù shī xiōng chàng miáo gē wéi tā bàn wǔ 。
那姑娘是七秀坊裡扇舞跳得最美的,總愛纏著師兄唱苗歌為她伴舞。
nǐ mén huò xū xiǎng bú dào , shī xiōng shì tiān shēng de máng yǎn ,
你們或許想不到,師兄是天生的盲眼,
ér gū niáng de ěr duo shì yì nián qián bèi yào dú lóng de 。
而姑娘的耳朵是一年前被藥毒聾的。
rú tóng shī xiōng yí bèi zǐ kàn bú jiàn gū niáng de wǔ zī , gū niáng yě tóng yàng tīng bú jiàn shī xiōng de gē shēng hé shì ài 。
如同師兄一輩子看不見姑娘的舞姿,姑娘也同樣聽不見師兄的歌聲和示愛。
hòu lái gū niáng rú hé le wǒ bìng bù zhī xiǎo , dàn rú guǒ lián wǒ mén miáo rén dōu dài bù huí de ài rén ,
後來姑娘如何了我並不知曉,但如果連我們苗人都帶不回的愛人,
nà bì dìng shì shuí yě dài bù zǒu nà wèi gū niáng le 。
那必定是誰也帶不走那位姑娘了。
yì shān shēng hǎi qián
一山生海前
báo xiāo fēng shēn gāo qí yuè
薄削峰身高齊月
dǒu xié héng pī ? yún yǒu wàn wàn jiē
陡斜橫劈 ?雲有萬萬階
zhōu zǐ shàng bù néng wàng yān
舟子尚不能望焉
suǒ ài xiá zǔ ? shān hǎi bù kě yuè
所愛遐阻 ?山海不可越
dú chēng bàn píng yè
獨撐半萍葉
tuō fēng xún àn shù xū nián
託風尋岸數許年
cùn chǐ dé wàng què jiàn yǒu shēn yuān
寸尺得望 卻間有深淵
jǔ bì qí zú ér dài lián
舉臂跂足而待憐
bǐ rén fǎn qiè jiāng kùn bù dé yuán
彼人反怯 僵困不得援
huāng chuān yáo shā zǒu zhì shí tàn lù cháng
荒川搖沙走 擲石探路長
bēn yǔ fēng chén sǐ pú shēn chēng jǐng qǐ wàng
奔與風塵死 僕身撐頸乞望
fāng huàn dé tā yí chàng qǐ kǒu níng jié jiān shēng sè xiǎng
方換得他一唱啟口 凝竭艱生澀響
cái zhī wǒ zuì tīng bù dé zhōng cháng
才知我最聽不得衷腸
tuō shēn yǔ qīng fēng
託身予青風
shū lǜ láng jūn wū qián sōng
梳綠郎君屋前松
sù sù yù yán yòu nǎo hé bì shuō
簌簌欲言 又惱何必說
tǎo hǎo fǎn gèng xī jīn kǒu
討好反更惜矜口
zhì xīn wū huǒ zhuó zào bù dé tuō
置心於火 灼燥不得脫
huāng chuān yáo shā zǒu zhì shí tàn lù cháng
荒川搖沙走 擲石探路長
bēn yǔ fēng chén sǐ pú shēn chēng jǐng qǐ wàng
奔與風塵死 僕身撐頸乞望
fāng huàn dé tā yí chàng qǐ kǒu níng jié jiān shēng sè xiǎng
方換得他一唱啟口 凝竭艱生澀響
cái zhī wǒ zuì tīng bù dé zhōng cháng
才知我最聽不得衷腸
xiāng sī dòng pán shí yì chén nián yuè qīng
相思動磐石 意沉年月輕
qiān xù yì shēng yē biàn cháng zuò tòng mò lǐ
千緒一聲噎 便長坐痛默裡
wǒ wú yǒu yí yàng bù néng qīng jié jìn jiāo tuō rèn qì
我無有一樣不能傾 竭盡交託任棄
zǔ wǒ fēi shān hǎi nǎi shì jūn xīn
阻我非山海 乃是君心