qīng cōng zǐ jiāng zuì zhuó mù dì guāng máng
青驄 紫韁 最灼目的光芒
jiàn zǒu xián zhāng jiāng shān zì yǒu ér láng
劍走弦張 江山自有兒郎
xuě yī méi xiāng huāng yě kū zhǒng mǎng mǎng
雪衣 梅香 荒野枯冢莽莽
yí dēng zhào cāng sāng
移燈 照滄桑
yuè sè cáng fēng máng chì zǐ xuè yóu tàng
月色藏鋒芒 赤子血猶燙
ruò rén xīn quán shù xiōng hěn rú làng
若人心權術兇狠如浪
yì duó shuài zhǎn jiāng jiù rén jiù jǐng xīn cán yáng
一奪帥斬將 舊人舊景新殘陽
qǔ shě zǒng wú guān cùn xīn róng fù yún cāng
取捨總無關 寸心容覆雲滄
yuàn duì yì kě xiào tè huāng táng
怨懟亦可笑 忒荒唐
wēn xù huà qīng huī zhí yǒu lǎng lǎng xuān chuāng
溫煦化清輝 執友朗朗軒窗
diē dàng shǎo yán guò yòu hé fáng
跌宕少顏過 又何妨
gē jìn yè huán cháng xiù biàn huā yóu xiāng
歌盡夜還長 嗅遍花猶香
zì dāng bǎ chéng fǔ huàn zuò qīng kuáng
自當把城府換做輕狂
gōng zǐ shì wú shuāng fēng gǔ yí mài chéng wēn liáng
公子世無雙 風骨一脈承溫良
wéi yì rén róng huà yǎn zhōng ào xuě bīng shuāng
為一人融化眼中傲雪冰霜
shè tiān xià yì hù nǐ wú shāng
舍天下亦護你無傷
zhí niàn zhù shì fēi shàn è jiē zuò xū wàng
執念著是非善惡皆作虛妄
bú qù jiē qīng mò sè guò wǎng
不去揭青墨色過往
chì yàn rǎn shān hé jìn bēi chuàng
赤焰染山河盡悲愴
zhàng wài mái zhōng gǔ yì nán wàng
帳外埋忠骨義難忘
dài fén jìn yīn móu àn cáng zhuó jiǔ mǎn shāng
待焚燼陰謀暗藏 濁酒滿觴
xià róng mǎ mǐng dīng zuì yì chǎng
下戎馬 酩酊醉一場
zhè yì shēng hǎo sì xíng zài dāo fēng chì làng ,
這一生好似行在刀鋒赤浪,
měi bù huí shǒu jiē shì shā chǎng 。
每步回首皆是沙場。
xuè rǎn hóng yī jiǎ rú bān bó zì shù xíng ,
血染紅衣甲如斑駁字數行,
xiě shì huán tiān xià yǐ hào dàng 。
寫誓還天下以浩蕩。
fēng liú tì tǎng piān piān zuì shì biǎo xiàng
風流 倜儻 偏偏最是表象
yī rén yī bìng zuì nán yù xīn tóu chuàng
醫人醫病 最難愈心頭創
zhī tàn bù néng yòng jìn bì shēng suǒ cháng
只嘆 不能 用盡畢生所長
huàn dé shuí wú yàng
換得誰無恙
shēng huò sǐ yòu hé fáng
生或死 又何妨
qiě péi nǐ zài zǒu yì chǎng
且陪你再 走一場