【 jiāng hú shào nián liǎng cóng cóng , rén qíng báo liǎn jiǔ yì zhōng 。 shí wén fēng xuě duō jīng mèng , biàn zuò yě sì lù zhōng shēng 。】
【江湖少年兩從從,人情薄斂酒一盅。時聞風雪多驚夢,便作野寺露中生。】
fú jìng qīng bì tái yī zhěn shí ér wò
拂淨青碧苔衣枕石而臥
yān yān shuì zhōng hū lái jiāng hú kè
懨懨睡中 忽來江湖客
wèi dǎn qù yī shàng pú pú chén sè
未撣去衣上僕僕塵色
wǒ běn táo yuán jiù rén zhuāng shēng mèng lǐ mǎn mù tiān guāng chuí luò
我本桃源舊人 莊生夢裡 滿目天光垂落
wú hé yǒu zhōng xiāng féng hú dié hún pò
無何有中相逢蝴蝶魂魄
nǐ shì gū lǚ piāo bó gěng gěng xīng yè fān shān yuè lǐng bá shè
你是孤旅漂泊 耿耿星夜 翻山越嶺跋涉
ǒu yǔ wǒ mù sè tóng zhé
偶與我暮色同轍
hǎo sì tài píng qián shēng bù néng xǐng
好似太平前生不能醒
jiàn shī shào nián nà jiǔ qì róng róng zhēn xìng qíng
漸失少年 那酒氣溶溶真性情
tóu jì shì jiàn shì lái cǐ wéi xiāng féng
投跡世間 是來此為相逢
jū shān zé róng huá jiǔ báo yè yì qiū rén qíng bù zhī qí fēng
居山澤榮華久 薄葉一秋 人情不知其鋒
tiān rán yán sè xún cháng lì qián tíng
天然顏色尋常立前庭
jiàn huāng cǎo bǎo sì zhōng yě fēng jiāo wò tuō jiàn wèi gǎn piān jīng
見荒草飽寺中 野風交握 拖劍未敢偏驚
láo láo cháng yè zhì tiān míng
勞勞長夜至天明
hǎo sì hùn dùn jīn shēng bù qīng míng
好似混沌今生不清明
céng jīng shào nián pī yuè sè róng róng guò huāng lín
曾經少年 披月色溶溶過荒林
tóu jì shì jiàn jīn lái cǐ wéi xiāng féng
投跡世間 今來此為相逢
shuō lái dāng shí ǒu zhāng yún fān chuān dù xīng hǎi wàn qǐng
說來當時 偶張雲帆 穿渡星海萬頃
yǒu rén héng jiàn jié duàn tiān hé shuǐ
有人橫劍截斷天河水
jīng qǐ sì gù què shuāng méi xuě bìn wú gù rén
驚起四顧 卻霜眉雪鬢無故人
zhōng yè hán dēng xǐng lái yè quán xià shēn
終夜寒燈 醒來謁泉下身