bái lù tíng zài le shuǐ zhōng yāng ,
白鷺停在了水中央,
mù yù qiū tiān jiàn jiàn hūn huáng de yáng guāng 。
沐浴秋天漸漸昏黃的陽光。
yě xū tā yǒu yì sī miǎn qiáng ,
也許他有一絲勉強,
kàn dào hé yè diāo líng kū wěi de mó yàng 。
看到荷葉凋零枯萎的模樣。
hé pàn céng cǎi lián de gū niáng ,
河畔曾採蓮的姑娘,
qù nián yě dài zǒu le zhǎn xīn de jià zhuāng 。
去年也帶走了嶄新的嫁妝。
tā liú xià cóng qián de pàn wàng ,
她留下從前的盼望,
shì sòng gěi shuí ràng shuí yǒng yuǎn qù xiǎng 。
是送給誰讓誰永遠去想。
yì kāi shǐ bìng bù zhī dào děng dài shì rú cǐ màn cháng ,
一開始並不知道等待是如此漫長,
zhuǎn shùn jiàn zhī kàn jiàn qián miàn dào lù yì háng xíng 。
轉瞬間只看見前面道路一行行。
lí kāi shí fā jué zhēn cáng duō nián de sī xù biàn liáng ,
離開時發覺珍藏多年的思緒變涼,
tā qíng bú zì jīn de chàng
她情不自禁的唱
tā chàng qǐ jiān jiā cāng cāng , bái lù wéi shuāng , suǒ wèi yī rén , zài shuǐ yì fāng 。
她唱起蒹葭蒼蒼,白露為霜,所謂伊人,在水一方。
zǒu guò le nà zuò cūn zhuāng , nà dào pái fāng , guī tú suǒ xiàng , bú zài qù xiǎng 。
走過了那座村莊,那道牌坊,歸途所向,不再去想。
bái lù yī rán zài shuǐ zhōng zǒu ,
白鷺依然在水中走,
tā fā xiàn yí gè rén bìng bú shì zì yóu 。
他發現一個人並不是自由。
qīng yì dì kàn dào le jìn tóu ,
輕易地看到了盡頭,
cái jué dìng suí yì de wéi shuí tíng liú 。
才決定隨意的為誰停留。
nà yì tiān dì yī cì duì zì jǐ shuō le “ cóng cǐ yǐ hòu ”,
那一天第一次對自己說了“從此以後”,
mǎ shàng hòu huǐ zhè mó zǎo jiù shuō chū wú yuàn wú qiú 。
馬上後悔這麼早就說出無怨無求。
qīng xǐng le shì bu shì cái néng gòu dēng shàng kōng zhōng gé lóu ,
清醒了是不是才能夠登上空中閣樓,
tā qíng bú zì jīn dì zǒu
他情不自禁地走
tā niàn qǐ guān guān jū jiū , zài hé zhī zhōu , yǎo tiǎo shū nǚ , jūn zǐ hǎo qiú 。
他念起關關雎鳩,在河之洲,窈窕淑女,君子好逑。
jǐn guǎn shì biān de lǐ yóu , zhuāng zuò qīng yōu , huán shì dé zuì , yōu yōu zhī kǒu 。
儘管是編的理由,裝作清幽,還是得罪,悠悠之口。
bái lù zài shuǐ zhōng zǒu , yì zhǎng zhī jiàn , jú zǐ zhōu tóu ,
白鷺在水中走,一掌之間,橘子洲頭,
hé rén zài sī shǒu , zài tā lí kāi zhī hòu 。
何人在廝守,在她離開之後。
tā xiǎng qǐ duì jiǔ dāng gē , rén shēng jī hé , pì rú cháo lù , qù rì kǔ duō ,
她想起對酒當歌,人生幾何,譬如朝露,去日苦多,
tā xiǎng qǐ kǎi dāng yǐ kāng , yōu sī nán wàng , hé yǐ jiě yōu , wéi yǒu dù kāng 。
他想起慨當以慷,幽思難忘,何以解憂,惟有杜康。