fēng chén shā wàn lǐ biān guān yǐng méng lóng
風 塵沙萬里邊關影朦朧
huā yè yáo gù dū nián nián wéi shuí hóng
花 曳搖故都年年為誰紅
xuě màn tiān sù huá piāo miǎo hè lán zhōng
雪 漫天素華飄渺賀蘭中
yuè qín hàn jiù mèng cháng rǎn zhēng yī zhòng
月 秦漢舊夢常染征衣重
xián rú mǎn yuè yǐn diāo gōng
弦如滿月引雕弓
yì cháo huàn miè shí nián zhī gōng
一朝幻滅 十年之功
zuì yǎn kàn jiàn chóu sī nóng
醉眼看劍愁思濃
cháng tàn duì cāng qióng
長嘆對蒼穹
běi fá bào guó jìn zhōng
北伐報國盡忠
shí èr jīn pái yì chǎng mí mèng
十二金牌 一場迷夢
jìng kāng chǐ chén zǐ tòng
靖康恥臣子痛
yǐ jìn mò shēng gē zhōng
已盡歿笙歌中
huī lèi chè jūn róng
揮淚撤軍戎
zěn néng shū chóu róng
怎能舒愁容
biàn bù qīng xī dōng
辨不清西東
xiāo xiāo chūn yǔ yǐ yǎn lái shí zōng
瀟瀟春雨已掩來時蹤
yì biān táo lǐ yè rán fēng zhōng
驛邊桃李曳然風中
suì suì běi yàn nán guī tài cōng cōng
歲歲北雁南歸太匆匆
fēng láng jū xū wú nài què chéng kōng
封狼居胥無奈卻成空
wàng fén yíng biàn yě mǎn mù jìn āi hóng
望 墳塋遍野滿目盡哀鴻
hèn jǐn xiù jiāng shān qǐ néng gǒng shǒu sòng
恨 錦繡江山豈能拱手送
zhǐ tiě qí héng sǎo hú lǔ hé shuò dòng
徵 鐵騎橫掃胡虜河朔動
tàn zhū xiān cǐ qù jī néng dǎo huáng lóng
嘆 朱仙此去幾能搗黃龍
fàng shǒu hé xū bǔ jí xiōng
放手何須卜吉兇
qiě xíng qiě hàn yǒu shǐ wú zhōng
且行且憾 有始無終
yè sè lán shān jiǔ yì zhōng
夜色闌珊酒一盅
xīng miè yún sè nòng
星滅雲色弄
xíng jūn rú shān zhòng
行軍如山重
wén fēng hú bīng kǒng
聞風胡兵恐
yóu yì zài mèng zhōng
猶憶在夢中
jiàn shōu qiào zhōng dān xīn yǒu hé yòng
劍收鞘中丹心有何用
wéi jiàn dì dū guān shān chóng chóng
唯見帝都關山重重
hé yán liǎn jì xī mìng rú dù chōng
何顏斂跡惜命如杜充
dàn qiú zhǐ zhàn sǐ qīng shān wéi zhǒng
但求徵戰死青山為冢
rì yǐ xī xié mù yì jiàn nóng
日已西斜暮意漸濃
ruò wén pò lǔ quán xià yì dòng róng
若聞破虜泉下亦動容
fēng bō wèi píng sī rén yǐ yuǎn
風波未平斯人已遠
tā nián cǐ shí yóu yín mǎn jiāng hóng
他年此時猶吟滿江紅