yì xí qīng shān , wēi bù líng fēng 。
一襲青衫,微步凌風。
měi juàn liáng yuán , dé shī cōng cōng ,
美眷良緣,得失匆匆,
jiē rù láng huán cǐ mèng zhōng 。
皆入琅環此夢中。
xiá qíng lěi luò yì yǐn zhōng 。
俠情磊落一飲中。
xiào ào jiāng hú , chāo rán yuè qí fēng 。
笑傲江湖,超然越畦封。
lěng nuǎn rén jiàn wéi qíng zhǒng 。
冷暖人間惟情種。
shí liù nián nuò , bái tóu hé zhòng ,
十六年諾,白頭何重,
xiá zhě àn rán rù cháng fēng 。
俠者黯然入長風。
céng yǒu jūn zǐ chū yún sōng 。
曾有君子出雲松。
shí ài zēng , lèi jīn xiōng ,
識愛憎,累襟胸,
dào tóu yì sǐ shēng 。
到頭一死生。
shì jiàn kě jìng wèi zhě wéi tiān yǔ mìng ,
世間可敬畏者唯天與命,
wǒ yōng lì rèn yì qíng nóng ,
我擁利刃亦情濃,
shuāng tǔ bìn jiàn fù jī chéng , qiě gē qiě chí chěng 。
霜土鬢間覆幾程,且歌且馳騁。
yǐ biàn fēng yǔ yǔ wēi lóu cái xiǎo shì zhòng jiàn zuì wú fēng ,
倚遍風雨與危樓才曉是重劍最無鋒,
zhī qiú xié zhī jǐ shān hǎi guò , lěng yǎn fán chén shuāi shèng 。
只求攜知己山海過,冷眼凡塵衰盛。
jiāng hú zhī shì píng shuí wèn dǐng ,
江湖之事憑誰問鼎,
bú guò dōu shì shī shě xì nòng 。
不過都是施捨戲弄。
dāng nián jiù mèng rú yǐ tíng tíng , yǔn wǒ zhēn mǎn zhōng ,
當年舊夢如已亭亭,允我斟滿盅,
jìng zhè chǎng qīng kuáng rén shēng zuì zhōng huán kě cóng róng ,
敬這場輕狂人生最終還可從容,
huán néng shǒu dé yí pài qīng chéng , bú kuì duì hào yuè cāng qióng 。
還能守得一派清澄,不愧對皓月蒼穹。
gōng míng bà yè , rèn yóu yǔn miè 。
功名霸業,任由殞滅。
rào zhǐ fú zhēn , jīng hóng yì piē ,
繞指浮針,驚鴻一瞥,
lián tíng zhī jié , zhōng wú jiě 。
蓮亭之劫,終無解。
liàng qiāng bàn shēng , chī chēn yè 。
踉蹌半生,痴嗔業。
cǐ shēn kě zhū , cǐ xīn bù néng jué 。
此身可誅,此心不能絕。
yù xiāo shēng lǐ fēn rán xiè 。
玉簫聲裡紛然謝。
míng jiào qǐ wéi wǒ bèi shè xié ,
名教豈為我輩設邪,
píng shēng rèn dàn chēng qí jué 。
平生任誕稱奇絕。
jìn chēng dé yì zài jiàn jué 。
盡稱得意在劍絕 。
tiān xià shuí kān yǔ mǒu , duǎn jiē cháng yī bié 。
天下誰堪與某,短嗟長揖別 。
wǒ liú míng hòu shuí gǎn jiē ?
我留名後誰敢接?
huà shēn gāo shān qǐng yǎng zhǐ jí shǐ shì fēng xuě ,
化身高山請仰止即使是風雪,
yì rén yǐ zhàn jìn zhè hào dàng tiān dì zhōng suǒ yǒu lǐn liè ,
一人已佔盡這浩蕩天地中所有凜冽,
dà xiào ěr děng zì xǔ míng mén zhèng pài jūn zǐ háo jié 。
大笑爾等自詡名門正派君子豪傑。
zuì hòu huò shèng yī děng gū jié ,
最後或剩一等孤孑,
bǐ zhī shēng sǐ lái dé xì xuè ,
比之生死來得戲謔,
jiù yǐ xuè jiàn rè gǔ zhōng tiě 、 huí jìng bìng bài xiè 。
就以血間熱骨中鐵、回敬並拜謝。
cǐ shì bù néng gū fù wéi yǒu gù yǒu yǔ jiù yuē ,
此世不能辜負唯有故友與舊約,
kě xiāng dòu zhě hé chuān xīng yuè , kě xiāng zòng sì hǎi wǔ yuè 。
可相鬥者河川星月,可相縱四海五嶽。
lí jīng pàn dào huàn cǐ shì 。
離經叛道換此誓。
huò shēng huò sǐ , kùn dùn yí shì ,
或生或死,困頓一世,
gān yuàn cǐ shēn wéi qíng chī 。
甘願此身為情痴。
zòng shì chū kǒu bù chéng shī 。
縱是出口不成詩。
rèn tā mín nǚ jīn zhī , yì jiē wéi wǒ chī 。
任她民女金枝,亦皆為我痴。
huí shǒu jiē liǔ àn huā míng chǔ 。
回首皆柳暗花明處。
rén jiàn bō tāo , wǒ zì bǎi dù 。
人間波濤,我自擺渡。
qīng kōng cháng jiē , xiāng sī shuí shū 。
青空長嗟,相思誰書。
àn zhǐ tīng lán , jiāng yú shēng jìn fù ,
岸芷汀蘭,將餘生盡付,
píng shuí lái yì zhèng xié míng 。
憑誰來議正邪名。
dàn jiào tiān xià shān chuān wū wǒ zhǎng jiàn dǎo qīng ,
但教天下山川於我掌間倒傾,
zuì xiào pì nì ēn chóu kuài yì , bù xī cǐ shēn duō liú lí 。
醉笑睥睨恩仇快意,不惜此身多流離 。
bǎi suì cōng cōng qián chén sàn jìn , wú sè wú xiāng wú nǐ 。
百歲匆匆前塵散盡,無色無相無你。
fēi wǒ néng zhī fēng yún jiāng qǐ ,
非我能知風雲將起,
shàn è cún niàn nán biàn hé xīn 。
善惡存念難辨何心。
yú rén bá shè kòu bài xū mí , ér zì fù hé bì 。
愚人跋涉叩拜須彌,而自縛何必。
shèng zhě bài kòu dōu zài qiān gǔ hòu sǎo qù shēn jì , zòng mái shēn shū cè wú fāng míng , huáng tǔ bái gǔ wǒ shí nǐ 。
勝者敗寇都在千古後掃去身跡,縱埋身書冊無芳名,黃土白骨我識你。