quán suō shā fā zhōng dāi wàng bì shàng le de chuāng
蜷縮沙發中 呆望閉上了的窗
mǎn bù tiān huā de wū yún nà mó zì rán dì zài chǎng
滿佈天花的烏雲 那麼自然地在場
tóu lú tài guò hùn luàn cún huó dé qiān qiáng
頭顱太過混亂 存活得牽強
wú lì tuī kāi sì miàn qiáng
無力推開四面牆
shēn tǐ liáo dǎo rén bèi kòng zhì le sī xiǎng
身體潦倒 人被控制了思想
liǎng yǎn zhān shī de dāng shí tòng dé mò míng dì duàn cháng
兩眼沾濕的當時 痛得莫名地斷腸
líng hún kě fǒu huí lái wéi wǒ guàn zhù lì qì
靈魂可否回來為我灌注力氣
cóng jué chǔ qǐ lái chén huán shàng shì dǎ yí zhàng
從絕處起來 塵寰上試打一仗
shuí xiǎng chén lún zài kōng xiǎng wéi qiáng
誰想沉淪在空想圍牆
shuí dōu xiǎng shī kòng xià chén shì guò chǎng
誰都想失控下沉是過場
ná chū yú lì zhàn qǐ shēn cháng cháng
拿出餘力站起身嚐嚐
réng kě hū xī yǎng fèn rú xiàng wǎng cháng
仍可呼吸氧份如像往常
dāng yí piàn làng tuì qù cháo yòu zhǎng gǎn mào néng bìng yù néng wú yàng
當一片浪退去潮又漲 感冒能病癒能無恙
kàn yě xū yǒu rì shì jiè néng huàn zhuǎn fēng xiàng
看也許有日世界能換轉風向
míng míng bīng fēng wéi qiáng wài yǒu zhuàng kuò shèng kuàng
明明冰封圍牆外 有壯闊盛況
jiù suàn yào shī cháng wú chóu yú kuài shī yí tàng
就算要失常 無愁愉快失一趟
shuí xiǎng chén lún zài kōng xiǎng wéi qiáng
誰想沉淪在空想圍牆
shuí dōu xiǎng shī kòng xià chén shì guò chǎng
誰都想失控下沉是過場
ná chū yú lì zhàn qǐ shēn cháng cháng
拿出餘力站起身嚐嚐
réng kě hū xī yǎng fèn rú xiàng wǎng cháng
仍可呼吸氧份如像往常
dāng yí piàn làng tuì qù cháo yòu zhǎng gǎn mào néng bìng yù néng wú yàng
當一片浪退去潮又漲 感冒能病癒能無恙
kàn yě xū yǒu rì shì jiè néng huàn zhuǎn fēng xiàng
看也許有日世界能換轉風向
wǎng shì guò qù wú wèi kàn dāng jiù qíng jiàn jiù wú wèi wàng
往事過去無謂看 當舊情漸舊無謂望
wǒ yě xū kuò bù guò qù néng wàng jiàn fāng xiàng
我也許闊步過去能望見方向