chūn huā qiū yuè yī jiù qiān lǐ bái yún yōu yōu
春花秋月依舊千里白雲悠悠
píng lán gàn chǔ wú yǔ níng móu
憑闌幹處無語凝眸
zhè què cí gāng xiě jiù yǐ bèi lèi hén shī tòu
這闕詞剛寫就已被淚痕溼透
zuó yè dōng fēng yòu guò xiǎo lóu
昨夜東風又過小樓
màn tiān fán xīng diào xiào zì yóu
漫天繁星調笑自由
jǔ bēi yǔ fēng duì jìng yù wǎ zhī qiú
舉杯與風對敬玉瓦之囚
zhēn le nà wǎng shì fēng liú
斟了那往事風流
jiāng shèng shuāi qiǎn sòng rù kǒu
將盛衰遣送入口
bù zhī jīn shí hòu shì yǔ shuí shuō cóng tóu
不知今時後世與誰說從頭
huái shuǐ rào jīn líng bù kān huí shǒu
淮水繞金陵不堪回首
yì dāng nián yě céng shǎng dēng rú zhòu
憶當年也曾賞燈如晝
kàn bà le fán huá jǐn xiù
看罷了繁華錦繡
shì fēi jiē wú kě wǎn liú
是非皆無可挽留
lián wài chán chán yǔ shēng réng jiù bù xiū
簾外潺潺雨聲仍舊不休
hèn dōng fēng wú qíng yí yè wèi shōu
恨東風無情一夜未收
zì bié guò liú qīng shān jiàn xiāo shòu
自別過留青衫漸消瘦
shēn yuàn dú lì huáng hūn hòu
深院獨立黃昏後
kōng rě mǎn shēn lí chóu
空惹滿身離愁
rèn jīn cháo shuāng xuě rǎn méi tóu
任今朝霜雪染眉頭
wú tóng yè luò mǎn dì fán yōu
梧桐葉落滿地煩憂
yè shēn shí zài xīn niàng yì hú liè jiǔ
夜深時再新釀一壺烈酒
mǎn zhēn zhè guó hèn jiā chóu
滿斟這國恨家仇
jiāng xīng wáng shāo zhuó rù hóu
將興亡燒灼入喉
shì jiàn zuì shì fán huá láo lóng chēng wáng hóu
世間最是繁華牢籠稱王侯
yè bàn mèng huí shí gù guó zhòng yóu
夜半夢迴時故國重遊
cán yuán páng kàn yǐng shàng shí yuè tiān gǒu
殘垣旁看影上食月天狗
shuí xiào tā yì shēng huāng miù
誰笑他一生荒謬
qǐ qū jiāng jiā guó fèng shǒu
起屈將家國奉手
zuì shì bǎi wú yí yòng bǐ xià wēn róu
最是百無一用筆下溫柔
hèn dōng fēng chuī sàn cán hái yí lóu
恨東風吹散殘骸遺髏
qiān nián hòu huà zuò huáng tǔ yì póu
千年後化作黃土一抔
rèn píng shí guāng cōng cōng zǒu
任憑時光匆匆走
dàn zhǐ jī dù chūn qiū
彈指幾度春秋
gōng guò hòu shì shuí yǔ jiū
功過後世誰與究
jiē fù yǔ chūn shuǐ xiàng dōng liú
皆付與春水向東流