xì yǔ qīng yīn guò xiǎo chuāng ,
細雨輕陰過小窗,
xián jiāng bǐ mò jì shū kuáng 。
閒將筆墨寄疏狂。
cuī cán zuì pà dōng fēng è ,
摧殘最怕東風惡,
líng luò kān bēi yàn ruǐ liáng 。
零落堪悲豔蕊涼。
liú shuǐ xíng yún wú yì huà ,
流水行雲無意話,
zhū chén yù suì gèng kān shāng 。
珠沉玉碎更堪傷。
dōu zhī wéi fěn dài duō qíng hán yuān sǐ ,
都只為粉黛多情含冤死,
jiù shì nà bó mìng de jiā rén jiào lǐ huì niáng a 。
就是那薄命的佳人叫李慧娘啊。
zhè jiā rén yǎn níng qiū shuǐ wàng lí huā àn ,
這佳人眼凝秋水望梨花岸,
“ nǐ lái kàn , cǐ chǔ zhè zuò yuán lín hǎo , yì zhī bái yù yì zhī xiāng 。”
“你來看,此處這座園林好,一枝白玉一枝香。”
zhè jiā rén zhèng zài chū shén zhī jì ,
這佳人正在出神之際,
hán hu dì dá yīng ,
含糊地答應,
“ guǒ rán shì pǐn gé qīng xiù shén qì wēn liáng 。”
“果然是品格清秀神氣溫良。”
zhè jiān xiāng wén tīng yán yǔ dà chà ,
這奸相聞聽言語大詫,
tā zhè cái lǚ shùn zhù huì niáng de èr mù kàn duān xiáng 。
他這才捋順著慧孃的二目看端詳。
duì miàn què shì yín xiá wù ,
對面卻是銀霞塢,
yǒu gè xiǎo shū shēng zhé huā lín xià shǒu gāo yáng 。
有個小書生折花林下手高揚。
“ guài bù dé zhè jiàn rén zhè bān rú cǐ ,
“怪不得這賤人這般如此,
gǎn zé shì dòng le tā huā qián yuè xià qiào qíng cháng 。“”
敢則是動了她花前月下俏情腸。“”
lǐ huì niáng cǐ jì wàng shén yě wèi dī fáng 。
李慧娘此際忘神也未提防。
“ zhēn xiān rén yě , shì jiàn shàng jìng yǒu zhè yàng qiào cái láng !”
“真仙人也,世間上竟有這樣俏才郎!”
xiǎng nǐ nà hún líng ér zǎo yǐ rù tā xiāng 。
想你那魂靈兒早已入他鄉。
fāng qīng ruò shì zhēn xīn ài ,
芳卿若是真心愛,
wǒ guǎn jiào nǐ yǔ shū shēng pèi luán huáng 。”
我管叫你與書生配鸞凰。”
lǐ huì niáng yì wén cǐ yán huí tóu kàn , ya !
李慧娘一聞此言回頭看,呀!
jiàn lǎo zéi qì áng áng 。
見老賊氣昂昂。
zhī hè dé qiào jiā rén fāng xīn luàn tiào ,
只嚇得俏佳人芳心亂跳,
fěn liǎn ér jiāo huáng nǎ ,
粉臉兒焦黃哪,
tā nà zhēn hún jiù shàng le wàng xiāng a 。
她那真魂就上了望鄉啊。