yuǎn lù xiè wú míng shān gē
遠路謝無名山歌
yí sàn qiāng bàn wǒ zhuǎn jī zhé
一散腔伴我轉幾折
lǐng shàng yún yù chàng yù qīng chè
嶺上雲愈唱愈清澈
wǒ huǎng rán cái jīng jué yǐ liú jiǔ dāng xíng jū
我恍然才驚覺已留久當行車
qū shuǐ cháng xiè guò bái ài hāo
曲水長謝過白艾蒿
wǒ bó chuán zǒng niàn jiù yīn yǎo
我泊船總念舊音杳
hé chǔ zài tīng nà chuān jiāng hào
何處再聽那川江號
shēng shēng sòng wǒ huán xiāng jiàn gù rén kě ān hǎo
聲聲送我還鄉見故人可安好
yǐ zhōng huā liù bǎn lǜ dòng mèng zhōng jiāng nán
以中花六板律動夢中江南
jiā rén jiāng fā wǎn yáng qín shí lǐ hé pàn
佳人將發綰揚琴十里河畔
guò kè duō zhù kàn pí pa yīn zǒu kuài màn
過客多駐看琵琶音走快慢
qǐng tīng wán zhè yí duàn
請聽完這一段
yě guàn zuò wǎng rán shī cí huáng lùn jī fān
也慣作枉然詩詞遑論幾番
bù rú chě xián wéi nǐ chàng rén jiàn biàn huàn
不如扯弦為你唱人間變幻
wěi wěi yín zuì měi nián guāng nán bèi mǎi duàn qiān jīn bú huàn
娓娓吟最美年光難被買斷千金不換
wǒ xiǎng zǒu biàn zhè dōng yù hé xī jìn de shān hé
我想走遍這東豫和西晉的山河
qióng jìn liǔ àn huā míng chǔ lái wéi nǐ xiě chū yì shǒu gē
窮盡柳暗花明處來為你寫出一首歌
tīng bà nà shēng xiāo mò mò shàng kě tīng cháng guǎn kòu xuě luò
聽罷那笙簫默默尚可聽長管叩雪落
zhé shà le xīn zhōng líng lóng yòu bǎi zhuǎn zhī wàng nǐ jì dé
折煞了心中玲瓏又百轉只望你記得
chá fāng xiè wú míng lái kè
茶坊謝無名來客
yì chū xì chàng cí běn jī zhé
一齣戲唱詞本幾折
jiù sān xián yù lā yù nán dé
舊三絃愈拉愈難得
wǒ huǎng rán yòu jì qǐ shuí gòng wǒ yōng lú zuò
我恍然又記起誰共我擁爐坐
lǎo lòng táng xiè guò chūn huā zǎo
老弄堂謝過春花早
wǒ chuān xiàng zǒng wén xiāng yīn rào
我穿巷總聞鄉音繞
hé chǔ zài tīng nà yáng zhōu diào
何處再聽那揚州調
yōu yōu yǐn wǒ guī jiā jiàn nǐ qīn qiè wēi xiào
悠悠引我歸家見你親切微笑
sī niàn duō mián cháng tā cháng dé guò yuè guāng
思念多綿長它長得過月光
zhì chóu gū jiǔ niàng jìng jiǔ bú guò qiū shuāng
置愁酤久釀竟久不過秋霜
dù jìn yáng zǐ jiāng sǎo kōng hóu zuò jué xiǎng
渡盡揚子江掃箜篌作絕響
xiàng yuǎn fāng qiě cháng yáng
向遠方且徜徉
yě guàn zuò huāng táng xiān kūn qǔ hòu qín qiāng
也慣作荒唐先崑曲後秦腔
jiāng gōng sì zhī yīn chàng zài hán shè yě kuàng
將宮寺之音唱在寒舍野曠
wú hǎo cài shàng zhuō dàn xià jiǔ yòu hé fáng xī pí èr huáng
無好菜上桌但下酒又何妨西皮二黃
qū qū bó jì bù zú yǐ zhì líng shān yǐn fèng míng
區區薄技不足以至靈山引鳳鳴
dàn kě píng xián fù luò huā suí liú shuǐ wǎn fēng bàn xiǎo qíng
但可憑弦賦落花隨流水晚風伴曉晴
zhǐ pà dào bú jìn sì wú qíng què wù zì duō qíng
只怕道不盡似無情卻兀自多情
shì biàn le páo mù sī zhú zhī xī wàng nǐ shén huì xīn lǐng
試遍了匏木絲竹只希望你神會心領
wǒ qióng jìn míng àn de shān hé wéi nǐ xiě zhī gē
我窮盡明暗的山河為你寫支歌
bù qiú néng yǒu duō shēn kè zhī wàng nǐ néng yì zhí jì dé
不求能有多深刻只望你能一直記得
màn sān liù tīng xuě luò xiǎo chá fāng wǒ mén yōng lú zuò
慢三六聽雪落小茶坊我們擁爐坐
ér jīn wǒ chàng zhè chū xì shì fǒu huán yǒu rén lái xiāng hé
而今我唱這出戲是否還有人來相和
bó jì dào bú jìn què réng jiù xiǎng duì nǐ sù shuō
薄技道不盡卻仍舊想對你訴說
zhé shà bǐ mò yǒu jī duō huāng fèi guò cí běn qī bā zhé
折煞筆墨有幾多荒廢過詞本七八折
kēng qiāng bǎn gǔ yún luó wǒ lóng zhòng yíng nǐ dào hán shè
鏗鏘板鼓雲鑼我隆重迎你到寒舍
zhuō zhǐ yě zǒu bà le qín sè qǐng nǐ tīng wán zhè zhī gē
拙指也走罷了琴瑟請你聽完這支歌