yān yǔ sì bǎ jiāng nán rào
煙雨似把江南繞
qīng gē yí zhào yǔ jūn yàn xiào
清歌一棹 與君宴笑
wǎn lái què cuī yún tiān xiǎo shuǐ jìn shān yáo
晚來卻催雲天曉 水近山遙
sì shí fēng guāng zuì rù bēi zhōng miǎo miǎo
四時風光 醉入杯中渺渺
bú xìn rén jiàn yuán fēn lǎo
不信人間緣分老
yì qì xiāng jiāo gān dǎn xiāng zhào
意氣相交 肝膽相照
nǎ guǎn shì shì tài fán rǎo jī duō diān dǎo
哪管世事太煩擾 幾多顛倒
chéng jūn cǐ nuò jiē shì xiōng zhōng hào hào
承君此諾 皆是胸中浩浩
céng yǐ wéi tā zì xīn jiān gǔ ào
曾以為 他自心堅骨傲
xì tái xì rèn bēi huān lí hé nào
戲臺戲 任悲歡離合鬧
suì yuè liáo cǎo xìn bǐ xū róng zhēn mào
歲月潦草 信筆虛容真貌
zhōng luò de wéi ài hèn qíng chóu shāo
終落得 為愛恨情仇燒
tiān dì wéi zhōng jiāng hé zuò jiǔ yǐn xià shuāng fēng lěng
天地為盅 江河作酒 飲下霜風冷
kàn hé chǔ xīng zǐ dǎo guà yǔ míng yuè xū xuán fú fú yòu chén chén
看何處星子倒掛 與明月虛懸 浮浮又沉沉
zuì shí fēng kuáng mèng shí luàn yú huǒ diǎn liàng míng dēng
醉時瘋狂夢時亂 漁火點亮冥燈
zhǐ yǐn qián lù sì xuè hǎi piāo bó wú nài xǐng shí què chéng zhēn
指引前路 似血海漂泊 無奈醒時卻成真
xīn shì fù lèi shēn shǔ hóng chén yuè xiàn qíng yuè shēn
心是負累 身屬紅塵 越陷情越深
zòng bú xìn mìng yùn rú cǐ ér tiān yì nòng rén xìn duō shǎo yuán fēn
縱不信命運如此 而天意弄人 信多少緣分
mò lù zhī jú shì zhù dìng yòu rú hé shuō cán rěn
陌路之局是註定 又如何說殘忍
yǎn qián yí mù jìng duì zhì jué jué shuí kěn tīng jiàn míng bēi shēng
眼前一幕 竟對峙決絕 誰肯聽劍鳴悲聲
qīn shǒu bù zhèn shì fǒu kān pò cǐ hèn
親手佈陣 是否勘破此恨
dāng zhēn xiàng fēng cún huò xū wéi qiú yì yǔ chèn
當真相封存 或許惟求一語讖
shēng sǐ zhàn chǎng xīn rú láo suǒ dòu shòu kùn
生死戰場 心如牢鎖鬥獸困
zhèng xié shuí jiè fēn cóng tóu lái shí cái zhī bù zú lùn
正邪誰界分 從頭來時才知不足論
ruò xīn shì fù lèi shēn shǔ hóng chén yuè xiàn qíng yuè shēn
若心是負累 身屬紅塵 越陷情越深
zòng bú xìn mìng yùn rú cǐ ér tiān yì nòng rén xìn duō shǎo yuán fēn
縱不信命運如此 而天意弄人 信多少緣分
mò lù zhī jú shì zhù dìng yòu rú hé shuō cán rěn
陌路之局是註定 又如何說殘忍
yǎn qián yí mù jìng duì zhì jué jué shuí kěn tīng jiàn míng bēi shēng
眼前一幕 竟對峙決絕 誰肯聽劍鳴悲聲
jiàn shēng fēi yáng xián duàn qǔ zhōng huàn lái rén sàn chǎng
劍聲飛揚 絃斷曲終 換來人散場
xīn tóu rè xuè yóu gǔn tàng jiāng shì xiàn rǎn hóng tiān jì zhuì xié yáng
心頭熱血猶滾燙 將視線染紅 天際墜斜陽
cháng yè duǎn tàn duǎn mèng cháng nián lái nián qù hé fāng
長夜短嘆短夢長 年來年去何方
lún huí tà rù qián chén jiē guò wǎng huáng quán lù bìng yǐng chéng shuāng
輪迴踏入 前塵皆過往 黃泉路並影成雙
fǎn zhèng wǒ de wǔ gōng bù rú nǐ , huán shì ā chéng nǐ dòng shǒu ba 。【 wǎn lái què cuī yún tiān xiǎo shuǐ jìn shān yáo 】
反正我的武功不如你,還是阿承你動手吧。【晚來卻催雲天曉 水近山遙】
máng máng tiān dì tiáo tiáo gǔ dào
茫茫天地 迢迢古道
xī fēng sòng yuǎn yǒu xìn lái yāo
西風送遠 有信來邀
wū tiān zhī yá wū hǎi zhī jiǎo
於天之涯 於海之角