qiāo qǐ tóng bō tán xiāng lú xiāng huǒ yíng rào cí fó
敲起銅缽 檀香爐香火縈繞 慈佛
fǎ hǎi shuō yào bù chēn bú zào bù xǐ bù bēi bù fán bú lè bù āi
法海說 要不嗔不躁不喜不悲不煩不樂不哀
duàn le zì wǒ chéng fó wàn wù kōng dé zhī shèng huān lè
斷了自我 成佛 萬物空得只剩歡樂
kě wéi hé chuāng wài duàn qiáo shēng yē yì rú zuó
可為何 窗外 斷橋 聲噎一如昨
bēi qì le chuán shuō niàn dé rén cāng lǎo shēn tuó
悲砌了傳說 念 得人蒼老身駝
( yáo jì dé dāng nián duàn qiáo zhǐ sǎn hú pàn chū xiāng jiàn )
(遙記得當年 斷橋紙傘湖畔初相見)
shǒu wò zhù tóng bō rén yí guò léi fēng tǎ yè luò
手握著銅缽 人 一過雷峰塔葉落
( wū péng xì yǔ mián mián nà shí xiǎo jiě bái yī zhèng piān piān )
(烏篷細雨綿綿 那時小姐白衣正翩翩)
xī hú bù kū huàn lái wǒ yì rén de bù guī lù
西湖不枯 換來我一人的不歸路
léi fēng cháng shù shēng sǐ bù wú fēi zǎo zhè yí bù
雷峰常樹 生死簿無非早這一步
xī yáng cán mù wǒ tuō mèng sòng nǐ huà ér yí fù
夕陽殘暮 我託夢送你畫兒一副
réng shì zuì chū duàn qiáo sān rén xiāng féng chǔ
仍是最初斷橋三人相逢處
cháng shuō qián chén rú yān qiān nián hòu huò xū chóng yǎn
常說前塵如煙 千年後或許重演
mèng lǐ xī hú shuǐ qián sòng qiān jīng réng kàn bù chuān
夢裡西湖水乾 頌千經仍看不穿
jī céng shuǐ màn jīn shān wú fēi shì yuàn rén yán
幾曾水漫金山 無非是 怨人言
bái shé niè yuán niàn le qiān nián
白蛇孽緣 唸了千年
xī hú shuǐ tāng tāng bù sī liang zì nán wàng duàn qiáo qīng shí bǎn yóu zhǐ sǎn bái shang
西湖水湯湯不思量自難忘 斷橋青石板油紙傘白裳
fēng jǐng rú shī huà jīn shān sì léi fēng tǎ hé fāng bǎo hé táng rú jīn chéng wén huà
風景如詩畫金山寺雷峰塔 河坊保和堂如今成文化
jiù jǐng yī rán gǔ diǎn wǒ suí qīng fēng bǎ hú yóu biàn
舊景依然古典 我隨清風把湖遊遍
què shì qīng míng shí fēn yóu rén xī shǎo yǔ què fēn fēn
卻是清明時分 遊人稀少雨卻紛紛
zhèng xiǎng zài yóu duàn qiáo zhāo shǒu bǎ nà wū péng jiào
正想再遊斷橋 招手把那烏篷叫
què tīng yān yǔ méng méng shuí zài wù zhōng xiào
卻聽煙雨濛濛 誰在霧中笑
ruò bù néng xiāng féng réng děng dào yǎn máng ěr lóng
若不能相逢 仍 等到眼盲耳聾
( huán jì dé duān wǔ xióng huáng dào xiān cǎo nǐ qíng yì wú shuāng )
(還記得端午雄黃 盜仙草你情意無雙)
dào cán yáng pū hóng lù huáng quán bú dù nà mù wēng
到殘陽鋪紅 路 黃泉不渡那暮翁
( fǎ hǎi shuō jiē wéi xū huàn wú wǒ wú ài fāng néng zì zài )
(法海說皆為虛幻 無我無愛方能自在)
xī hú àn shàng wǒ děng zhù nà zuì hòu de yǔ yān
西湖岸上 我等著那最後的雨煙
léi fēng bù yán lěng kàn zhù jiāng fēn fēi de láo yàn
雷峰不言 冷看著將分飛的勞燕
dōng xuě suǒ yuàn lián tiān dì dōu zài má mù de huái niàn
冬雪鎖院 連天地都在麻木的懷念
háng chéng xuě juàn liáng chén měi jǐng nài hé tiān
杭城雪倦良辰美景奈何天
cháng shuō qián chén rú yān qiān nián hòu huò xū chóng yǎn
常說前塵如煙 千年後或許重演
mèng lǐ xī hú shuǐ qián sòng qiān jīng réng kàn bù chuān
夢裡西湖水乾 頌千經仍看不穿
jī céng shuǐ màn jīn shān wú fēi shì yuàn rén yán
幾曾水漫金山 無非是 怨人言
bái shé niè yuán shū jiē cóng qián
白蛇孽緣 書接從前
qián chén wǎng shēng fēi yān qiān nián hòu yí qiè chóng yǎn
前塵往生飛煙 千年後一切重演
xī hú yè bù néng mián huà gān lù sǎ xiàng rén jiàn
西湖夜不能眠 化甘露灑向人間
rén shuō shuǐ màn jīn shān yě dōu shì qíng yǐ kān
人說水漫金山 也都是 情以堪
bái shé niè yuán yǐ guò qiān nián
白蛇孽緣 已過千年
nà nián fàng cháng jiǎ lǚ xíng shè tuī jīng huá háng zhōu xī hú shǎng sān yuè de yān huā
那年放長假旅行社推精華 杭州西湖賞三月的煙花
xiàn shí hǎo xiàng jiù zài gēn qián kàn bú jiàn yì huǎng shí kōng jiù cuò hòu le qiān nián
現實好像就在跟前看不見 一晃時空就錯後了千年
duàn qiáo mù zhù yǔ yān nà xiǎo jiě jiù zài shēn biān
斷橋沐著雨煙 那小姐就在身邊
tā dī xià xiū xiào de liǎn wǒ shuō wǒ jiào xū xiān
她低下羞笑的臉 我說我叫許仙
nà shí biǎo qíng hěn shǎ bèi jǐng hěn chán mián
那時表情很傻 背景很纏綿
yǐ wéi zì jǐ èr shí duō nián jiù wéi le zhè yì yǎn
以為自己二十多年就為了這一眼
tū rán shí guāng dòu biàn yuǎn sì de zhōng shēng lián
突然時光鬥變 遠寺的鐘聲連
huǎng hū fā xiàn zì jǐ zài èr líng líng liù nián
恍惚發現自己 在二零零六年
niáng zǐ yǐ jīng bú zài shí kōng yǐ jīng bú zài fǎ hǎi yǐ jīng bú zài
娘子已經不在 時空已經不在 法海已經不在
cǎo méi le mǎ tí tīng zhù mù yú rén qī qī
草沒了馬蹄 聽 著木魚人悽悽
( lún huí qián sān shēng shí líng yǐn sì zǎo yǐ kè xià wǒ mén de wǎng shì )
(輪迴前 三生石 靈隱寺 早已刻下我們的往事)
guāng yīn kě néng zhǐ liú zài duàn qiáo de chū shí
光陰可能止 留 在斷橋的初識
( suī rán shuō sù mìng ān pái shì kǎo yàn rén shì zuì dà de shì jīn shí )
(雖然說 宿命安排 是考驗人世 最大的試金石)
qù hú pàn fǎng sì wèn qián shì liú xià de zhèng shí
去湖畔訪寺 問 前世留下的證實
( dāng shí guò jìng qiān zhè mó duō nián huán shì rén jìn jiē zhī de huà miàn )
(當時過境遷 這麼多年 還是人盡皆知的畫面)
hóng chén yīn guǒ lún kùn bú zhù mái gǔ xīn de chī
紅塵因果輪 困 不住埋骨心的痴
( léi fēng tǎ yǐ jīng dǎo le zài 19249 yuè xià )
(雷峰塔已經倒了 在19249月下)