『 qīng shǐ huáng shā jiǎo rán wēi guāng 』
『青史黃沙 皎然微光』
tā céng tīng shuō , cháng chéng zhī wài de dì fāng
他曾聽說,長城之外的地方
jí mù wàng guò qù , wú jì ér cāng liáng
極目望過去,無際而蒼涼
jīn sè liú shā , què shǎn zhù jiǎo rán wēi guāng
金色流沙,卻閃著皎然微光
xiàng yín hé fú yàng , xì suì de xīng máng
像銀河浮漾,細碎的星芒
wū shì nà rén , tà wǎng shǐ zhě de fāng xiàng
於是那人,踏往使者的方向
qīng fēng yǔ liú yún , zhuāng mǎn tā xíng náng
清風與流雲,裝滿他行囊
pí pa dī chàng , hé tuó líng yí lù dīng dāng
琵琶低唱,和駝鈴一路叮噹
cóng qín shí yuè xià , dào hàn shí shā chǎng
從秦時月下,到漢時沙場
tā céng ǒu yù yì chǎng , gǔ guó de huā yǔ
他曾偶遇一場,古國的花雨
yì duǒ fēn fāng , zài duàn yuán jiàn zhàn fàng
一朵芬芳,在斷垣間綻放
tā yě qīng tīng nà xiē , mò shēng de gē yáo
他也傾聽那些,陌生的歌謠
dú guò yì shǒu , bù zhī míng shī xíng
讀過一首,不知名詩行
dà mò zhī fēng chuān yuè , guān shān zǔ qiě cháng
大漠之風穿越,關山阻且長
kě fǒu chuī zhì , huáng chéng nà rén zhǐ shàng
可否吹至,皇城那人紙上
yóu jì zhù lóng páo zhě , chén shēng nà yí jù
猶記著龍袍者,沉聲那一句
「 chū shǐ zhòng rèn , zhāng qīng kě yuàn wǎng ?」
「出使重任,張卿可願往?」
míng miè shā xuě , yì háng mǎ tí shēng fú dàng
明滅沙雪,一行馬蹄聲浮蕩
shēn qián shì xié yáng , bèi duì zhù gù xiāng
身前是斜陽,背對著故鄉
tā xiǎng cǐ shí , gù rén bié hòu yīng wú yàng
他想此時,故人別後應無恙
yě xiǎng cháng ān chéng , wú huáng kě ān kāng
也想長安城,吾皇可安康
zhì shēn huāng mò , fāng jué xíng rén zhī miǎo máng
置身荒漠,方覺行人之渺茫
shēn suǒ gōng qiáng zhě , zěn zhī tiān dì guǎng
深鎖宮牆者,怎知天地廣
tā dào gǔ wén , yǒu yì zhǒng shèn lóu yān jǐng
他道古文,有一種蜃樓煙景
fán chén zhī kě wàng , rú mèng zhōng huàn xiàng
凡塵只可望,如夢中幻象
tā juàn liàn zhù gù guó , yān yǔ zhōng huā xiàng
他眷戀著故國,煙雨中花巷
yě ài yǎn qián , huáng shā jiū chán hú yáng
也愛眼前,黃沙糾纏胡楊
tā tīng gāo shān liú shuǐ , qín shēng yuǎn miào táng
他聽高山流水,琴聲遠廟堂
yì wén qiāng dí , rú cǐ de bēi chuàng
亦聞羌笛,如此的悲愴
hòu lái suí zhù shí guāng , fēng chén lǐ liú làng
後來隨著時光,風塵裡流浪
zhāng yáng shǐ chén , huán yǒu nián qīng jūn wáng
張揚使臣,還有年輕君王
tā mén biàn chéng shǐ guān , bǐ xià de mó yàng
他們變成史官,筆下的模樣
zhú jiàn fàn huáng , dāng nián de yuè liàng
逐漸泛黃,當年的月亮