xiǎo wú tài tài 【 píng shā luò yàn 】
小吳太太【平紗落雁】
qí shí huán jì dé dāng nián kuàng dì pī xuě yì chǎng dōng ,
其實還記得當年 曠地披雪 一場冬,
yě jì dé nǐ zhì jīn gěi de suǒ yǒu tòng 。
也記得你至今 給的所有痛。
qí shí shuí dōu yǒu yú yǒng pāo qù sǐ shēng zhēng tuō qiú lóng ,
其實誰都有餘勇 拋去死生 掙脫囚籠,
shāng kǒu zài shēn bú guò yì mǒ hóng 。
傷口再深 不過一抹紅。
mù sè zhōng hé rén bèi mó hu miàn róng ,
暮色中 何人被模糊面容,
xíng guò zhòng diàn piān jìng shí sān gōng ,
行過重殿偏徑十三宮,
zhòu qǐ yì tíng wǎn fēng 。
驟起一庭晚風。
cháng míng dēng qū kāi chuāng wài cháng yè lěng ,
長明燈 驅開窗外長夜冷,
cǐ kè shì chén jì huò shì xiāng yōng ,
此刻是沉寂或是相擁,
dōu zuò chī ér měng dǒng 。
都做痴兒懵懂。
qí shí huán jì dé dāng nián kuàng dì pī xuě yì chǎng dōng ,
其實還記得當年 曠地披雪 一場冬,
yě jì dé nǐ zhì jīn gěi de suǒ yǒu tòng 。
也記得你至今 給的所有痛。
qí shí shuí dōu yǒu yú yǒng pāo qù sǐ shēng zhēng tuō qiú lóng ,
其實誰都有餘勇 拋去死生 掙脫囚籠,
shāng kǒu zài shēn bú guò yì mǒ hóng 。
傷口再深 不過一抹紅。
zhè yì jú shuí shēn bài shuí yòu gōng chéng ,
這一局 誰身敗誰又功成,
bù dé zì zài suí xìng fù fàng shēng ,
不得自在隨性復放聲,
—— rú wǒ xī rì huáng kǒng 。
——如我昔日惶恐。
yǐ jūn shēn lái shì zhū xíng yǔ dāo fēng ,
以君身 來試諸刑與刀鋒,
zèng yǐ biàn tǐ xiāng sì wàn lǚ hén ,
贈以遍體相似萬縷痕,
kě huǐ zuó rì qíng shēn ?
可悔昨日情深?
qí shí huán jì dé dāng nián kuàng dì pī xuě yì chǎng dōng ,
其實還記得當年 曠地披雪 一場冬,
yě jì dé nǐ zhì jīn gěi de suǒ yǒu tòng 。
也記得你至今 給的所有痛。
qí shí shuí dōu yǒu yú yǒng pāo qù sǐ shēng zhēng tuō qiú lóng ,
其實誰都有餘勇 拋去死生 掙脫囚籠,
shāng kǒu zài shēn bú guò yì mǒ hóng 。
傷口再深 不過一抹紅。
wèi bì shì bù céng xīn dòng wèi bì néng bǎo yǒu cóng róng ,
未必是不曾心動 未必能保有從容,
wèi bì shí nián xiāng bàn huán wú dòng wū zhōng 。
未必十年相伴 還無動於衷。
qí shí huán jì dé dāng nián kuàng dì pī xuě yì chǎng dōng ,
其實還記得當年 曠地披雪 一場冬,
yě jì dé nǐ zhì jīn gěi de suǒ yǒu tòng 。
也記得你至今 給的所有痛。
qí shí shuí dōu yǒu yú yǒng pāo qù sǐ shēng zhēng tuō qiú lóng ,
其實誰都有餘勇 拋去死生 掙脫囚籠,
shāng kǒu zài shēn bú guò yì mǒ hóng 。
傷口再深 不過一抹紅。
quán yù zhī hòu zài zuò yì chǎng mèng 。
痊癒之後 再做一場夢。
yǐn xià ài hèn zài lái yì xiāng féng 。
飲下愛恨 再來一相逢。